⬅ Trước Tiếp ➡
Cô mơ hồ nghe thấy một chút âm thanh trong phòng ngủ, nghĩ hẳn là Lục đại thiếu gia, hướng phía phòng ngủ đi qua, gõ gõ cửa, vẫn không có người nào trả lời cô.
Viêm Cảnh Hi hoài nghi nhíu mày, lòng hiếu kỳ thúc đẩy cô đẩy cửa ra.
Đập vào mắt chính là phòng tắm có vòi hoa sen được đặt trong phòng ngủ, bốn phía làm bằng thủy tinh. Một người đàn ông đang đứng đưa lưng về phía cô, nước theo vai anh ta chảy xuống.
Giờ thì cô đã biết âm thanh quái dị kia là gì!
Viêm Cảnh Hi vội vàng xoay người, "Xin lỗi, tôi không biết là anh đang tắm?"
Lục Mộc Kình nghe thấy âm thanh của Viêm Cảnh Hi, kinh ngạc quay đầu lại, nhìn thấy đúng là cô, kinh ngạc hỏi: "Làm sao cô biết tôi ở đây?"
Giọng nói này có chút quen tai!
Viêm Cảnh Hi đã thấy qua Lục thiếu gia một lần, cũng không suy nghĩ nhiều, vốn định ở ngoài cửa chờ hắn, nghe thấy thanh âm của hắn ở sau người, cũng không cần đi đến cửa, đưa lưng về phía hắn cầm trong tay túi quà đưa ra phía sau.
"Mẹ tôi nói, đưa cái này cho anh, anh nhìn xem có hài lòng không?" Viêm Cảnh Hi nói thẳng vào vấn đề, khi lấy được đáp án sẽ rời đi.
Lục Mộc Kình nhìn chằm chằm cô gái đột nhiên xuất hiện này, đáy mắt thoáng qua tia phức
tạp.
Mỗi một nơi anh ta đến đều có rất nhiều đối tác đưa nữ nhân đến, thế nhưng hầu như đều thăm dò trên bàn cơm trước, nhưng trực tiếp thăm viếng như vậy thì cô là người đầu tiên.
Nhưng đối tác nào lại đưa cô gái này tới đây? Cô ấy biết mình bị đưa tới đây để làm hài lòng anh ta sao?
Hay vẫn còn nguyên nhân nào khác...
Trong đầu Lục Mộc Kình thoáng qua rất nhiều nghi vấn, hoài nghi nhíu mày, nhận lấy quà trong tay cô, mở ra nhìn thấy đồ vật bên trong, đáy mắt xẹt qua một tia u ám.
Những đối tác đưa nữ nhân đến anh ta đều một mực cự tuyệt, cho tới bây giờ vẫn giữ mình trong sạch, thế nhưng, nếu như đối tượng của cô ấy mà nói...
Lục Mộc Kình đem đồ vật bên trong lấy ra, hỏi: "Này là cô muốn tự mình chơi để cho tôi nhìn hay là muốn tôi giúp cô chơi?"
⬅ Trước Tiếp ➡