Chương 9
muốn trách thì tự trách mình sao không phải là hoàng tử ” Lâm quý phi xuống tay càng lúc càng mạnh, âm thanh "vút, vút" do dây mây quét qua không khí mỗi lúc một to hơn.
Trình Ấu Dung ngẩng đầu bất động tại chỗ, mặc cho Lâm quý phi điên cuồng đánh gãy sợi dây mây mới dừng lại.
Lâm quý phi hơi thở dốc, ném sợi dây mây gãy đi.
"Cút đồ vô dụng Kiếp trước ta thật sự gây ra nghiệp chướng mới sinh ra nữ nhi như ngươi Có ích gì?
Nuôi lớn để chọc giận ta Cút đi ” Lâm quý phi tức giận mắng ra tiếng, hoàn toàn mất đi phong thái đoan trang, nhã nhắn ngày thường.
Trình Ấu Dung run lên, nàng xoay người chậm rãi đi ra khỏi đại điện, vừa tới cửa, một chiếc cốc sứ bay tới, nát tan dưới chân nàng.
Tố Lan nhìn thoáng qua, bị vết máu trên trán Trình Ấu Dung dọa sợ, sắc mặt tái nhợt "Điện hạ Người..." Trình Ấu Dung giơ tay ngăn cản lời nói của Tố Lan, vẻ mặt thờ ơ, thấp giọng nói "Không có gì, đi thôi." Tố lan khoác áo choàng lông chồn lên người nàng, nâng cánh tay nàng mới nhận ra người nàng vẫn hơi run.
Ngũ ma ma đau lòng, lại do dự muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ có thể nặng nề thở dài, nhìn chủ tớ họ rời đi, bà xoay người đi vào trong điện thu dọn.
Hai người đi tới cửa cung, phía sau có một giọng nữ truyền đến "Điện hạ, chờ một chút, ngài quên cầm đồ rồi." Tố Lan biểu tình khó coi quay lại, quả nhiên lại là người nàng ghét nhất, Thư Từ.
Thư Từ đưa sách chép cho Tố Lan, nhìn sắc mặt Trình Ấu Dung, hé miệng nhưng lại không nói được lời nào.
Tuyết rơi dày đặc như một tấm màn che khuất tầm mắt của người đi đường, khiến việc nhìn đường trở nên khó khăn.
Sắc trời dần tối, đã có cung nhân mang đèn dầu đi thắp đèn dọc đường trong cung.
Những chiếc đèn lồng phát ra ánh sáng mờ nhạt ở hai bên đường,lộ ra từ tấm màn tuyết, giống như những quả hồng vàng rực rỡ và đáng yêụ “Điện hạ, nô tỳ đỡ người hồi Ninh Nhạc Cung trước rồi đi thỉnh thái y.” Tố Lan nắm chặt cánh tay Trình Ấu Dung, lo lắng nói.
Trình Ấu Dung khẽ lắc đầu, "Giờ em cầm ngọc bài của ta đi liền đi, đợi lát nữa cửa cung khóa thì không ra ngoài được." Vết thương trên trán bị tách trà cắt qua vẫn đang rỉ máu, dòng máu đỏ tươi chạy dọc theo xương mày nhuộm đỏ một bên mắt, khiến tầm nhìn của nàng như phủ một lớp màn đỏ.
Tố Lan không yên tâm, nhất quyết muốn đưa nàng hồi cung trước, sau khi Trình Ấu Dung mặt không biểu tình liếc nàng một cái, Tô Lan chỉ có thể ngoan ngoan đi Thái Y Viện tìm Thẩm thái y trước.
Không có Tố Lan đỡ, Trình Ấu Dung bước đi khó khăn hơn, nàng bước đi chậm rãi trong tuyết dày, bước chân hơi loạng choạng, như thể sắp ngã xuống đất bất kỳ lúc nào.
Không biết là do tuyết rơi dày đặc hay là do tách trà đánh lên đầu, Trình Ấu Dung cảm thấy hơi choáng váng, mơ màng bước đi, khi ngẩng đầu lên lần nữa đã đi tới một cung uyển.
Nàng ngẩng đầu nhìn lên, xuyên qua lớp trong tuyết dày, mơ hồ nhìn thấy trên tấm bảng viết hai chữ “Tầm Hạc”.
Trình Hữu Dung giơ tay lau trán, giơ tay lên xem đã thấy tay đầy máụ Nàng nhìn chằm chằm bàn tay mình, hoàn toàn không nhận ra tiếng bước chân đang đến gần.
Bên kia màn tuyết phủ, Tấc An tưởng mình nhìn nhầm, nhưng khi lại gần thì