⬅ Trước Tiếp ➡
Giang Xu Uyển: .
Chung Thiên Thiên: !
* * *
Ở phòng thay quần áo, Chung Noãn Noãn cầm lấy từng chiếc quần, chiếc áo mặc lên người, mặc kệ là quần áo lót, vẫn là áo thun cao bồi, cũng hoặc là áo khoác giày tất, quả thực là rất vừa người.
Cho nên người đàn ông này chỉ là cùng cô xảy ra quan hệ một lần liền đem cô toàn thân cao thấp đo đạc xuống dưới?
Quần áo Xích Dương mua nhìn như đơn giản phóng khoáng, không có gì khác thường, nhưng mặc lên người lại vô cùng dễ chịu. Tất cả đều là những thương hiệu hàng đầu thế giới, chất liệu vải lộng lẫy thể hiện sự điệu thấp xa hoa, giống như tình cảm của anh đối với cô, nhìn không nóng không lạnh, khuôn mặt lúc nào cũng nghiêm túc, nhưng thật ra lại sâu sắc và nhiệt liệt, đến chết không ngừng.
Cô thay quần áo xong, đang định rời đi liền thấy hai người vội vàng nâng cáng cứu thương đi đến phòng y tế.
Trên cáng cứu thương, một người đàn ông trẻ tuổi sắc mặt trắng bệch như tờ giấy đang rên rỉ đau đớn. Cho dù nằm ở nơi đó, đều giống như là đang chịu đựng cực hình lột da ăn xương.
Người đàn ông này cô nhận thức.
Không lâu sau, anh ta sẽ trở thành thủ lĩnh xã hội đen lớn nhất thủ đô, được mọi người gọi là Từ gia Từ Phi Dương.
Mặc dù người đàn ông này cũng rất lợi hại, ở thủ đô có thể nói là hắc bạch lưỡng đạo đều ăn, nhưng bởi vì trước đó bị thương ở thắt lưng, lại thêm thắt lưng bị tra tấn trong nhà tù nên sau khi ra tù, cho dù có đội ngũ chuyên gia hàng đầu thế giới chữa trị, nhưng bởi vì thần kinh phía dưới thắt lưng bị hoại tử, nên đã tạo thành liệt vĩnh viễn.
Nhưng nhìn anh ta bị như vậy mà chân vẫn co lại được, xem ra anh ta vẫn chưa bị liệt?
Vốn dĩ đối với những chuyện như thế này Chung Noãn Noãn là khinh thường xen vào.
Nhưng là xét thấy kiếp trước cô thế đơn lực mỏng, cho nên khi nhìn đến Từ Phi Dương, cô đột nhiên muốn có thêm một người bạn, nhiều thêm một con đường.
"Làm sao vậy? Chỗ nào không thoải mái?"
Đối mặt với những câu hỏi có lệ của bác sĩ trại giam, hai người khiêng Từ Phi Dương suýt nữa thì khóc.
Đừng chạm vào anh ta
"Bác sĩ, lão đại của chúng tôi vừa rồi.."
Chưa kịp nói hết lời, người đàn ông nhận được ánh mắt cảnh cáo của bác sĩ trại giam, liền lập tức thay đổi lời nói: "Vừa rồi Từ Phi Dương bị phạt, vết thương cũ trên thắt lưng còn chưa lành, vừa rồi lại bị phạt ở cọc lùn thêm năm tiếng nữa. Bác sĩ cũng biết đấy, cọc sắt thấp như vậy đem tay người khóa lại, suốt năm tiếng anh ấy chỉ có thể uốn cong thắt lưng lên. Bây giờ anh ấy đau đến mức không thể nằm xuống được. Bác sĩ mau xem cho anh ấy, chúng tôi chưa bao giờ thấy anh ấy đau đớn như vậy!"
Bác sĩ trại giam bước đến gần Từ Phi Dương nói: "Anh nằm như thế này thì tôi làm sao có thể kiểm tra được? Quay người lại để tôi nhìn xem."
Lúc này Từ Phi Dương mồ hôi rơi như mưa, anh đau đến mức không nói được lời nào, hai chân co quắp lại không dám nhúc nhích. Nghe lệnh của bác sĩ trại giam, anh muốn đem chân để nằm ngang, nhưng dường như anh đã chạm vào chỗ đau nào đó, sắc mặt anh lập tức tái xanh lại.
Thấy Từ Phi Dương xoay người khó khăn, bác sĩ trại giam ra lệnh: "Hai người mau giúp anh ta xoay người lại."
"Được rồi!" Hai người anh em của Từ Phi Dương nhanh chóng giúp anh ta xoay người.
Cho dù chỉ là một động tác xoay người nho nhỏ cũng làm cho Từ Phi Dương đau kêu thành tiếng, ngay lập tức mồ hôi rơi như mưa.
"Bác sĩ, lão đại nhà chúng tôi.. Từ Phi Dương, anh ấy làm sao lại đau như vậy? Điều này là không bình thường!"
"Có cái gì là không bình thường? Đây thật sự là hết sức bình thường." Bác sĩ nhà giam kiên nhẫn giải thích: "Anh ta đây là do giữ một tư thế quá lâu, máu không được tuần hoàn lưu thông. Tôi cho anh ta uống hai viên thuốc giảm đau, hai người trở về mát xa cho anh ta một chút, đem thắt lưng máu và hạt tròn đều xoa, máu trở về thắt lưng, khi đó máu được tuần hoàn lưu thông tự nhiên là sẽ hết đau."
Vừa nghe thấy không có việc gì, là bình thường, vẻ mặt có phần hoảng loạn của hai người lập tức dịu đi.
⬅ Trước Tiếp ➡