⬅ Trước Tiếp ➡
Thấy mọi người đang nhìn mình, vẻ mặt Giang Xu Uyển có chút ngượng ngùng và xấu hổ.
" Còn.. còn phải thay quần áo sao? Cái kia.. cô chưa từng ngồi tù, không biết còn có chuyện như vậy, vừa nghe tin Noãn Noãn có thể ra tù, cô kích động quá nên không chuẩn bị gì liền theo mọi người tới đây. Noãn Noãn, con sẽ không trách mẹ, đúng không?"
Cho nên là cứ phải ngồi tù mới biết phải mang theo quần áo?
Đây không phải là lẽ thường tình sao?
Bất cứ ai ra tù, chỉ cần là có người nhà, ai không nghĩ mang bộ quần áo cho người nhà ở bên trong? Sau đó đem quần áo mặc trong tù cùng đồ vật ở trong ngục giam mang về đốt, vừa xóa bỏ vận rủi, cũng là lúc bắt đầu cuộc sống mới.
Có vẻ như gia đình cô không để tâm đến những vấn đề của cô!
Em đều thích
"Bà làm việc kiểu gì vậy, một bộ quần áo đều không mang cho Noãn Noãn, có người mẹ nào như bà không?"
Chung Khuê Quân là người rất biết nhìn sắc mặt người khác làm việc. Xích Dương tuy rằng là chồng chưa cưới của Noãn Noãn, nhưng cấp bậc lại cao hơn ông. Bây giờ thấy sắc mặt Xích Dương không được tốt lắm, ông liền quay sang mắng vợ.
Giang Xu Uyển vẻ mặt tái mét, tự biết bản thân làm không tốt, ánh mắt nhìn về phía Chung Noãn Noãn thêm mấy phần lấy lòng.
"Noãn Noãn à, không bằng con cứ mặc bộ quần áo này đi, xe đỗ ở bên ngoài, dù sao cũng chỉ cách vài bước, con về nhà rồi thay có được không?"
Chung Noãn Noãn im lặng không nói một lời, còn có thể làm sao? Chẳng lẽ lại chạy đi tìm cảnh sát mượn một bộ quần áo mặc?
Vừa định gật đầu, liền nghe thấy Xích Dương nói: "Chờ anh một chút."
Xích Dương đi ra ngoài, trong chốc lát liền quay trở lại, trong tay còn cầm mấy cái túi lớn.
Đem túi đưa cho Chung Noãn Noãn: "Không biết em thích màu gì, nên anh tùy ý mua."
Một dòng nước ấm từ trái tim lướt qua.
Một người đàn ông tốt như vậy, tại sao kiếp trước cô lại không biết trân trọng chứ? Chung Noãn Noãn cúi đầu, âm thầm hối hận về những sai lầm mắc phải ở kiếp trước.
Xích Dương đưa túi cho Chung Noãn Noãn, nhưng lại thấy cô một mực cúi đầu, cũng không đưa tay ra nhận.
Cho nên.. những hình ảnh tốt đẹp cô làm với anh vừa rồi, là cố tình làm cho anh xem chỉ để kích thích Chung Thiên Thiên thôi sao?
Cô vẫn ghét anh, cho dù chỉ là một bộ quần áo, cô cũng không muốn nhận quà từ anh.
Nghĩ đến khả năng này, trái tim vốn tươi đẹp của Xích Dương nháy mắt trở nên ảm đạm.
"Mặc quần áo trong tù rời đi sẽ mang đến vận rủi, nếu em không thích, trước hết chấp nhận mặc tạm, sau khi trở về vứt đi là được."
Giọng nói vừa rơi xuống, Chung Noãn Noãn đã từ trên bàn nhảy xuống, một lần nữa ôm chặt lấy Xích Dương.
Lạch cạch - -
Mặc dù đã là lần thứ hai được ôm, nhưng Xích Dương vẫn cảm thấy không chân thật. Cùng với sự kích động, thân thể của anh nháy mắt không nghe sai khiến, hai tay mềm nhũn, mấy cái túi lớn trong tay liền rơi xuống đất.
"Em thích, mặc kệ anh mua cho em cái gì em đều thích!"
Chung Noãn Noãn ôm thật chặt lấy Xích Dương, cô có thể cảm nhận được cảm xúc cực kỳ hạ xuống của anh khi nói ra câu đó.
⬅ Trước Tiếp ➡