Lúc này, cô đã thay bộ quần áo trắng thoải mái mặc lúc đi đến trại tạm giam và thay bằng một chiếc váy ngắn màu đỏ lộng lẫy.
Phối hợp với đôi giày cao gót màu đỏ và trang điểm nhẹ nhàng theo phong cách của một thục nữ, nhìn qua có vẻ xinh đẹp động lòng người.
Cô vui vẻ chạy ra cửa, nhìn thấy là một chiếc xe Jeep quân sự mà không phải Land Rover Xích Dương thường lái, lông mày của Chung Thiên Thiên không khỏi hơi nhăn lại.
Xe dừng lại, cửa sau mở ra, đập vào mắt đầu tiên là cặp chân thon dài thẳng tắp mặc quân quần, đi quân ủng của Xích Dương.
Nếu như không tham gia quân đội, thì dù có hoạt động trong giới người mẫu, anh cũng nhất định là siêu mẫu bên trong siêu mẫu.
Dù chỉ là một cái chân, Chung Thiên Thiên cũng từ đó nhìn ra hương vị đặc biệt hỗn hợp của sự cấm dục và gợi cảm.
Một người đàn ông ưu tú như vậy, chỉ là nhìn một cái chân cũng có thể khiến người ta muốn bổ nhào, người đàn ông như vậy cô làm sao có thể từ bỏ?
Hơn nữa vẫn là từ bỏ cho đồ nhà quê trở về từ nông thôn.
Dựa vào cái gì?
Trong nháy mắt, Chung Thiên Thiên liền quên đi sự đe dọa cùng với xấu hổ mà Xích Dương mang đến lên chín tầng mây, nở một nụ cười rạng rỡ và quyến rũ, giống như một con bướm lộng lẫy nhanh nhẹn chạy tới trước mặt xe Jeep.
Lúc này Xích Dương mới chỉ nhô đầu ra, vẫn chưa hoàn toàn đứng ra ngoài, Chung Thiên Thiên hơi có chút vội vàng hỏi: "Anh Xích Dương, sao anh đến đây muộn vậy? Xe của anh đâu? Tại sao xe của anh không tới? Là do trên đường xảy ra tai nạn giao thông sao? Anh Xích Dương, anh có bị thương không?"
Thấy Xích Dương không để ý đến cô, sau khi xuống xe còn xoay người, trong tay còn cầm cái gì, Chung Thiên Thiên lại nói: "Anh Xích Dương, anh muốn lấy cái gì sao? Để em cầm giúp anh!"
Dứt lời, dứt khoát liền đem tay duỗi tới phía trên cửa xe.
Nhưng mà khi vừa đưa tay vào, cô liền chạm vào một đồ vật lông xù xù nên đã nhanh chóng thu tay lại.
Sau khi nghĩ đến đồ vật lông xù xù kia là cái gì, đôi mắt Chung Thiên Thiên sáng lên: "Ai nha, là con chó nhỏ sao? Em thích nhất là con chó nhỏ! Anh Xích Dương, anh mua tặng em sao?"
Cô nghĩ chắc là Xích Dương cảm thấy vừa rồi anh đã nói chuyện không thương tiếc với cô, và cảm thấy như vậy là hơi quá đáng đối với một cô gái, cho nên mới mua một con chó nhỏ tặng cô. Nghĩ đến đây, Chung Thiên Thiên kích động đến mức mặt đều đỏ.
Cô gái của mình bị gọi là chó, thân hình của Xích Dương có chút dừng lại, nhìn Chung Thiên Thiên một chút.
Ánh mắt cảnh cáo mang theo từng tia từng sợi sát khí, dọa đến thân hình của Chung Thiên Thiên cũng nhịn không được đi theo lùi lại mấy bước.
Con chó nhỏ trong dự tính cũng không xuất hiện, đập vào mi mắt là một cái đầu tròn rất đẹp. Sau đó chính là khuôn mặt quyến rũ của Chung Noãn Noãn- hồ ly tinh trời sinh là để quyến rũ đàn ông.
Bị nghiền áp
Chung Thiên Thiên: .
Không có con chó nhỏ! Anh Xích Dương dắt ra đến là Chung Noãn Noãn!
Hai người kia tình cảm đã tốt đến trình độ nắm tay nhau rồi sao?
Đôi mắt của Chung Thiên Thiên giống như muốn phun ra lửa, hận không thể xông lên, dùng cặp gắp than đem ngón tay của Chung Noãn Noãn bấm gãy!
Chung Noãn Noãn bước ra khỏi xe, mặc một bộ quần áo màu trắng thoải mái, cộng thêm một chiếc đầu tròn đáng yêu, thể hiện rõ vẻ xinh xắn đáng yêu, cùng với sự quyến rũ mị hoặc của cô gái!
Chung Thiên Thiên đã thay một bộ váy ngắn màu đỏ chót, trang điểm tinh xảo mà lộng lẫy, đi một đôi giày cao gót cao tám centimet, mới chỉ có thể ngang hàng với chiều cao của Chung Noãn Noãn.
Hai chị em đứng chung một chỗ, một đỏ một trắng, một trang điểm đậm một không trang điểm, một giày cao gót và một đế bằng. Cho dù là ai nhìn thấy, Chung Thiên Thiên đều ứng với ba chữ- - bị nghiền áp!