Sợ cô không tin, anh nói thêm: "Vụ va chạm vừa rồi không phải do bệnh phát, mà là do em đột nhiên cầm tay anh.. anh có chút kích động, không chú ý, lúc này mới xảy ra tai nạn. Về sau sẽ không."
"Chúng ta sẽ vẫn luôn ở bên cạnh nhau, cho nên về sau anh không cần kích động như vậy."
"Được. Noãn Noãn, anh xin lỗi. Vừa rồi anh đã làm em sợ rồi."
Chung Noãn Noãn vội lắc đầu: "Em không sợ, em chỉ là lo lắng cho anh thôi."
Vấn đề của cô đã hỏi xong, nghĩ đến Xích Dương vừa rồi giống như có điều muốn nói, Chung Noãn Noãn rời khỏi ngực Xích Dương: "Vừa rồi anh muốn nói với em cái gì?"
"Hả?"
Cảm nhận được ôm ấp đột nhiên trống rỗng, Xích Dương nghiêm trọng không nỡ, có chút mất hồn mất vía, không biết Chung Noãn Noãn đang nói cái gì.
"Vừa rồi chúng ta đồng thời mở miệng. Anh để cho em nói trước vấn đề mà em muốn hỏi. Vậy còn anh? Anh muốn hỏi cái gì?"
"Anh chỉ muốn hỏi em là cảnh ngục bắt nạt em trước đó tên là gì? Ngoại trừ chuyện phạt em tự kiểm điểm mười tiếng đồng hồ, cô ta còn làm những chuyện gì nữa không? Em có phát hiện tù phạm nào khác trong phòng giam gần gũi với cô ta không?"
Người phụ nữ của Xích Dương anh sao có thể để vô cớ bị bắt nạt được, cho nên, người này anh nhất định phải truy tìm đến cùng.
Chung Noãn Noãn đang định nói chuyện, thì bên ngoài đột nhiên có người gõ cửa sổ.
"Thịch thịch thịch!"
Xích Dương không vui quay đầu lại, hướng về phía bên ngoài cửa sổ bắn ra một đạo mắt lạnh. Thấy người đến là cảnh sát giao thông, anh mới hạ cửa xe xuống một khe hở nhỏ.
Cảnh sát giao thông đến nơi, thấy một chiếc Land Rover đâm một cây cổ thụ thành dạng kia, hơn nữa còn là ngược chiều đâm vào liền giận sôi máu.
Tay nghề của tài xế này phải nghịch thiên đến mức nào mới có thể đi ngược chiều đến bên này, còn đâm vào cây?
Đi xuống, thổi khí!
Ai ngờ anh đang định tức giận phê bình tài xế gây chuyện, liền đối mặt với một đạo ánh mắt sắc nhọn lạnh băng, khiến người không rét mà run.
Lúc bắt gặp ánh mắt này, đồng chí cảnh sát giao thông thật sự bị ánh mắt này làm cho sợ hãi.
Ngay sau khi định thần lại, anh liền cảm thấy khinh thường chính mình.
Mẹ nó, cũng không phải anh trái với quy tắc giao thông!
Cũng không phải anh lái xe ngược chiều đâm vào cây!
Dựa vào cái gì cảnh sát giao thông như anh còn chưa phát uy, đã bị tài xế gây chuyện dọa sợ?
Nếu tài xế gây chuyện đều tàn nhẫn như vậy, cảnh sát giao thông như bọn anh làm sao có thể lập uy? Lại làm sao trừng phạt những người trái với quy tắc giao thông được?
Cảnh sát giao thông cưỡng ép ổn định tâm trí, ưỡn ngực lên, ra lệnh –
"Đi xuống, thổi khí!"
Nhìn bề ngoài của người đàn ông liền biết là một tài xế già rồi.
Tài xế già có thể lái xe lệch thành như vậy, nếu nói anh không uống rượu xong lái xe, ai tin?
Vừa thấy cảnh sát giao thông bị Ma Vương nhà cô trừng mắt nhìn, Chung Noãn Noãn cảm thấy rất xấu hổ, từ bên cạnh vươn cái đầu nhỏ, rất chân thành mà xin lỗi: "Đồng chí cảnh sát giao thông, rất xin lỗi, vừa rồi là tôi nói chuyện với anh ấy làm cho anh ấy phân tâm, lúc này mới đem xe lái đến nơi này, còn đâm phải cây. Chúng tôi cũng không uống rượu."