Giọng của cô khàn có vẻ không thực tế, giống như cơn gió thoảng qua.
“Anh cố tình thay lòng, mục đích để tôi rời xa anh đúng không?” Mạc Quân tiếp tục khản giọng hỏi, nhưng Hách Yến Sâm trên bức ảnh không cách nào trả lời cô.
Còn cô, cũng không cần câu trả lời của anh.
“Anh luôn giấu tôi, sợ tôi không chấp nhận, đúng không? Nhưng tôi còn đoán được… vì tôi nằm mơ thấy anh, tôi mơ thấy lồng ngực của anh toàn là máu, bên trong… trống rỗng. Có phải anh muốn nói đó chỉ là một giấc mơ? Tôi cũng tưởng đó chỉ là giấc mơ. Nhưng bây giờ tôi biết đó không phải mơ.” Mạc Quân khẽ cười, nét mặt từ đầu tới cuối vẫn bình tĩnh đến thế, không hề có vẻ điên rồ gì cả.
“Lúc canh cả đêm cho anh, tôi giở lồng ngực của anh ra xem, quả nhiên có để lại sẹo. Sao anh lại có thể để mình nằm trong cỗ quan tài lạnh băng này suốt một năm trời mới chịu gặp tôi chứ? Sao bây giờ mới nói cho tôi biết, sao anh lại có thể ích kỷ như vậy, cứ thích làm theo ý mình thế?”
Chất vấn người đàn ông trên tấm bia, Mạc Quân từ từ giơ tài liệu trong tay lên: “Sợ anh lấp liếm, tôi cố tình đi làm giám định. Nếu là thật thì trong người tôi chắc chắn có ADN của anh. Nhưng không cần xem nữa, tôi đã biết được kết quả. Trái tim của anh, nó đã nói cho tôi biết kết quả rồi…”
Ấn vào trái tim đang nhói đau, nét mặt của Mạc Quân càng tái nhợt.
“Trong suốt một năm trời, ngày nào nó cũng đều khó chịu, đều khiến tôi nhớ tới anh… Cho nên tôi đã sớm đoán được, đã đoán được từ lâu…”
Nhưng tại sao cứ không thấy quan tài không rơi lệ thế này?
Không, cô đã không còn nước mắt từ lâu. Kiếp này, e là cô cũng không cách nào rơi nước mắt được nữa.
“Hách Yến Sâm, sao anh phải làm vậy? Cái mạng hèn của tôi, sớm muộn cũng phải chết. Thậm chí tôi cũng sẽ không khóc vì anh. Cho nên anh đã chịu thiệt rồi. Hiến tim cho tôi, tôi chẳng những không sống được bao lâu, còn không chịu khóc vì anh. Anh đúng là lỗ to rồi…”
Mạc Quân cười mỉa, cô chậm rãi mở tài liệu trong tay ra.
Cô nhìn chằm chằm vào kết quả trên đó, nụ cười của cô càng trở nên nặng nề hơn.
Máu và nước mắt
“Thậm chí, mọi thứ của anh đã là của tôi. Tôi lấy đi mọi thứ của anh. Anh không còn gì cả, mọi thứ đều là của tôi. Tốt thật, mọi thứ của anh đã là của tôi rồi. Anh đúng là chịu thiệt to rồi. Anh trở thành kẻ ngốc nhất trên thế giới này anh có biết không? Điều đáng buồn hơn là tôi không yêu anh. Tôi cũng không thèm mọi thứ của anh. Cho nên anh đã uổng công rồi. Tôi sẽ không cần, tôi không thèm… Anh có nghe thấy không? Tôi không thèm! Anh mau lấy về đi, lập tức lấy về đi được không? Tôi thật sự không cần đâu. Coi như tôi xin anh, lấy về đi được không? Hả? A…”
Cuối cùng, cô cũng điên cuồng gào lên, Mạc Quân cũng không chịu nổi mà quỳ xuống đất.
Cô siết chặt trái tim đau đớn của mình, cổ họng cũng khó chịu như bị thứ gì đó chặn lại khiến cô không cách nào thở được. Cơn đau như bị người ta giày vò tâm can.
Tài liệu đã rơi xuống đất.
2 tay của Mạc Quân ấn vào lồng ngực, vẻ mặt đáng sợ cúi đầu và dựa vào tấm bia trước mặt.
Cô không điên cuồng gào lên nữa, cũng không làm thêm bất kỳ động tác nào mà chỉ yên lặng dựa vào đó.
Gió chậm rãi thổi qua, những chùm cúc trắng khẽ đung đưa, bầu trời vẫn trong xanh, mây vẫn trắng như vậy.
Mọi thứ đều đẹp đẽ như thế…
Nhưng một giọt máu tươi đột nhiên nhỏ xuống cánh hoa trắng.
Sau đó một giọt, rồi lại một giọt.
Năm đó Mạc Quân 25 tuổi, vì tim quặn đau nên không may chết bất đắc kỳ tử. Khi mọi người phát hiện ra cô, nhìn thấy trên gò má là 2 hàng máu và nước mắt.
Nhưng điều duy nhất khiến người khác khó hiểu chính là, khoé miệng của cô dường như còn giương nụ cười như đã được giải thoát.
Mạc Quân chưa chết. Cô lại mở mắt ra lần nữa. Cô phát hiện mình đang nằm trong một con hẻm tối vắng vẻ.
Bên dưới là phiến đá xanh vừa ẩm vừa lạnh.
Không khí tràn ngập mùi ẩm mốc, còn có mùi rượu, và mơ hồ có mùi… máu tanh.
Cảnh tượng như vậy, cảm giác như thế, dường như rất quen thuộc.
Đột nhiên có người đàn ông hôi hám đè lên người cô. Bàn tay ghê tởm của anh ta chạm vào làn da trần trụi của cô, Mạc Quân theo phản xạ có điều kiện mà bắt đầu giãy giụa.
Nhưng cơ thể cô hơi yếu do có tác dụng của rượu, còn tên lang thang phía trên lại vô cùng mạnh mẽ.
Trong đầu Mạc Quân trống rỗng. Cô vô thức vùng vẫy, trong đầu có một giọng nói cho biết, có chết cũng không để anh ta toại nguyện.
“Chát…” Đột nhiên một cái tát như trời giáng xuống mặt cô. Sự phản kháng của cô khiến tên lang thang này không hài lòng.
Người đàn ông hôi hám mắng cô dữ dội, đôi tay thô ráp ra sức bóp chiếc cổ mảnh khảnh của cô.
Sự phản kháng của Mạc Quân trở nên yếu dần, nhưng đôi mắt cô mở to vì kinh ngạc.
Vì cô nhớ ra, cảnh tượng này rất giống như đã xuất hiện từ nhiều năm trước…
“Cút!” Đột nhiên có một giọng trầm thấp vang lên.
Trong con hẻm không một bóng người, giọng nói đột ngột vang lên khiến người khác sợ chết khiếp. Tên lang thang không ngờ còn có người ẩn nấp trong bóng tối. Cả người anh ta cứng đờ, vô thức dừng động tác.
Còn Mạc Quân nghe giọng nói quen thuộc và không mấy gì chân thật này thì tim cô như thắt lại.
“Ai, ai ở đó?” Tên lang thang buông cô ra, ánh mắt hung dữ, cẩn thận nhìn về chỗ tối phía trước.
Mạc Quân chống người dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào nơi đó, cô không thấy người trong bóng tối.
Nhưng cô ngửi được hơi thở nhàn nhạt của anh, còn xen lẫn mùi máu tanh.
Người đàn ông nơi góc tối
“A!” Tên lang thang đang đến gần nơi góc tối, còn chưa kịp chạm vào người ai kia thì đã bị cắt đứt một chân. Anh ta ngã xuống đất, đau đớn khóc lóc che lấy cái chân chảy máu ròng ròng.
Dù cho không nhìn rõ mặt của người đó, nhưng trong không khí tràn ngập sát khí khiến người ta sợ chết khiếp.
Tên lang thang không quan tâm đến cơn đau, hốt hoảng định bò khỏi đây.
Tuy nhiên, anh ta vừa bò được một lúc thì đột nhiên có một chân giẫm lên cái chân bị thương của anh ta.
“A!” Tên lang thang đau đớn kêu gào. Anh ta ngẩng đầu và mở to mắt, phát hiện là người phụ nữ lúc nãy.
“Cuốn xéo! A…” Mặc kệ anh ta vùng vẫy thế nào, Mạc Quân cũng giẫm nát lên chỗ bị thương của anh ta.
Tên lang thang đau quá xém chút ngất đi, trên mặt cũng lộ ra vẻ sợ hãi. Anh ta không ngờ, lúc nãy người phụ nữ yếu ớt này bị mình đè lên, bây giờ cô lại có một mặt tàn nhẫn như vậy.
“Giết anh ta.” Đột nhiên, người đàn ông trong bóng tối ném một con dao găm qua.
Câu này rõ ràng là anh nói với Mạc Quân.