⬅ Trước Tiếp ➡
“Diệp, anh tới rồi.”
Người phụ nữ vẫy tay chào hỏi người đàn ông vừa bước vào, khóe môi để lộ nụ cười tươi tắn, đáy mắt lộ rõ si mê.
Đến khi nhìn thấy khuôn mặt của người đàn ông, anh đeo một chiếc kính râm, khóe môi hơi nhếch để lộ nụ cười tà tứ thì không thể áp chế được niềm ngưỡng mộ trong lòng, cô ta rời khỏi ghế, bước nhanh về phía anh.
Nam Cung Diệp giơ tay tháo kính râm xuống, nhàn nhạt mở miệng, “Cô Diệp, vùng cấm ba bước, hơn nữa, tôi hy vọng sau này cô có thể gọi tôi là “anh Nam Cung” hoặc là “cậu hai”, cảm ơn nhiều.”
Ý cười trên môi Diệp Thiên Nhan cứng đờ.
Nhìn Nam Cung Diệp không giống như là đang nói giỡn, cô ta vội vàng lùi ra sau mấy bước.
Toàn bộ Hải Thành có ai không biết Nam Cung Diệp không gần nữ sắc, nếu người phụ nữ nào không được sự cho phép của anh mà tự tiện tới gần anh trong vòng ba bước thì chắc chắn sẽ có một kết cục thảm thiết.
Ai từng thấy có người đàn ông nào mà bỏ cả đám mỹ nhân tuyệt sắc qua một bên rồi tự dùng tay giải quyết nhu cầu không?
Ha ha, Nam Cung Diệp chính là đóa hoa hiếm thấy ấy.
Rất nhiều người đều hoài nghi người đàn ông tôn quý ưu nhã này có phải có bệnh kín gì không, kiểu như vừa cho vào trong đã tước vũ khí đầu hàng vậy.
“Vậy, cậu hai, hôm nay là sinh nhật năm mươi tuổi của cha tôi, hy vọng tối nay anh có thể tới trang viên nhà họ Diệp làm khách, không biết, chúng tôi có thể có vinh hạnh đó không?”
Nam Cung Diệp ngồi xuống, cong môi cười nói, “Nếu chủ tịch tập đoàn Hải Thụy đã mời thì đương nhiên tôi phải tới cửa rồi!”
Diệp Thiên Nhan nhẹ nhàng thở ra, có trời mới biết cô ta chờ ngày này bao lâu.
5 năm trước, khó khăn lắm cô ta mới đuổi được Diệp Thiên Lạc ra khỏi nhà, hiện giờ, nếu lại không có được người đàn ông này thì cô ta quá thất bại.
Diệp Thiên Nhan lơ đãng ngoái đầu, nhìn qua cửa kính trong suốt của phòng Vip xuống phía dưới. Vì bây giờ còn trong giờ làm việc nên số lượng người ở bên dưới không lớn. Bỗng nhiên, có một hình bóng quen thuộc đập vào mắt cô ta.
Diệp Thiên Lạc, sao cô ta lại ở chỗ này?
Nam Cung Diệp nhận ra cô ta có chút khác thường, nhìn theo ánh mắt của cô ta, thấy được cặp mẹ con nào đó dưới tầng thì không khỏi nhíu mày, hỏi, “Thấy người quen?”
Diệp Thiên Nhan xoay chuyển tròng mắt, cười nói, “Thấy chị gái của tôi.”
Chị gái…
Thế giới này thật là nhỏ bé!!
“Cặp mẹ con kia à?” Người đàn ông nhướng mày hỏi.
Diệp Thiên Nhan gật đầu, “Đúng vậy, chưa kết hôn đã có thai, hiện tại, là mẹ đơn thân, đã bị cha tôi đuổi khỏi nhà.”
Đuổi khỏi nhà……
Khó trách vẫn chưa từng gặp cô cả nhà họ Diệp, hóa ra là, sinh con riêng, làm bẩn thanh danh của gia tộc nên bị cha mẹ đuổi khỏi nhà.
Nam Cung Diệp híp mắt, “Chồng hay bạn trai của cô ta đâu? Hai mẹ con cứ phiêu bạt bên ngoài như vậy?”
Diệp Thiên Nhan thở dài một tiếng, ra vẻ thương tiếc, “Nghe nói là đã chết rồi, mà có lẽ chị ấy cũng không biết là ai. Nói tóm lại là chị ấy nuôi con một mình. Lúc trước tôi từng khuyên chị ấy phá thai nhưng chị ấy không nghe. Bây giờ lại thành ra thế này.”
Đã chết rồi…
Không biết là ai…
Đáy mắt người đàn ông hiện lên một tia sáng bí ẩn.
Cha ruột để mắt cô em vợ? Dưới tầng…
Diệp Bình An khoanh tay trước ngực, nghênh ngang đi vào nhà ăn, mắt nhìn quanh, bĩu môi nói, “Mẹ khác người thật đấy. Khó khăn lắm mới có đàn ông gọi điện hẹn mẹ đi ăn, mẹ lại mang cục nợ là con theo.”
Diệp Thiên Lạc nghiêng đầu, lạnh lùng liếc cậu, rút một tờ mười đồng từ trong túi xách ra, đưa cho cậu, nói, “Cảm ơn con đã nhắc nhở, cục nợ ạ, cho nên, hiện tại mẹ nghĩ thông suốt rồi, mẹ quyết định không mang theo con nữa, cầm mười đồng này ra đường ăn chén mì, sau đó, cần làm gì thì làm gì, đừng tới quấy rầy mẹ là được.”
Diệp Bình An lảo đảo, suýt nữa là ngã sấp xuống.
Người phụ nữ này…
Thật là quá đủ rồi…
Cậu vừa quay đầu liền thấy thân ảnh cao lớn ở gần cửa ra vào, cậu lập tức xị mặt, chạy như bay đến trước mặt người đàn ông, lên án, “Cha Tiểu Dương, mẹ con vừa đưa cho con tờ mười đồng bảo con cút đi, bảo con đi ăn quán ven đường, còn mẹ thì ở lại đây ăn thịt ăn cá. Cha nói xem, cha nói xem, trên đời này có người mẹ nào nhẫn tâm và không đáng tin cậy như vậy không ạ?”
Từ cách đó không xa, giám đốc nhà hàng bước tới, nghe Bánh Bao Nhỏ nói vậy thì nỗ lực nhịn cười, nhìn hai người họ, nói thật, giống cha con thật đấy.
“Cậu ba, đây là con trai cậu ạ? Lớn thế này rồi cơ đấy.”
Khóe miệng Diệp Thiên Lạc giật giật, vừa nhìn thấy nhà vệ sinh thì lập tức rời khỏi, không dám quay đầu lại nhìn.
Trong không khí chỉ còn lại giọng nói thanh thoát truyền đến, “Cha con hai người bồi dưỡng tình cảm đi, tôi không quấy rầy đâu.”
Nam Cung Dương nhíu mày, híp mắt hỏi, “Đã xếp phòng xong chưa?”
Giám đốc có chút khó xử, cười làm lành, “Chắc phải đổi cho cậu phòng khác vì phòng dành riêng cho nhà Nam Cung bị cậu hai dùng rồi.”
Nam Cung Dương có chút kinh ngạc, “Anh hai của tôi cũng ở đây?”
Nói xong, anh ta nhìn lên tầng hai, đúng là có hai bóng người như ẩn như hiện thật.
⬅ Trước Tiếp ➡