…
Lúc Từ Trạch nhận được bản fax kết quả xét nghiệm DNA từ chỗ Tô Cảnh, anh ta hưng phấn rất lâu.
Để bình ổn nỗi kích động như muốn trào ra ngoài, anh ta cố gắng đọc từng chữ từng chữ một.
Nhưng, nhìn dòng cuối kết luận 000001% kia, nụ cười rực rỡ lập tức biến mất.
“Trải qua xét nghiệm, hai người này không có quan hệ huyết thống.”
“Mẹ kiếp!”
Người trợ lý đặc biệt số một luôn tự hào về tính ổn trọng của bản thân không nhịn được mà chửi tục.
Vậy mà… lại không có quan hệ.
Không thể nào.
Từ Trạch móc điện thoại ra, gọi điện thoại cho Tô Cảnh, không đợi đối phương mở miệng thì anh ta đã hỏi luôn, “Này bác sĩ mặt lạnh, cậu có nhầm không đấy? Sao nhìn qua toàn là số 0 thế này?”
Ở đầu dây bên kia, người nào đó trầm mặc một lúc mới lạnh lùng nói, “Cậu đang nghi ngờ y thuật của tôi hay nghi ngờ chỉ số thông minh của tôi?”
Từ Trạch vuốt mũi, “Khụ. Tôi không có ý này. Tại kết quả này ngoài dự liệu quá khiến tôi không vừa lòng, mà tôi cũng tin là tổng giám đốc cũng không hài lòng đâu.”
Bên đầu dây bên kia lại trầm mặc thật lâu, ngay tại lúc Từ Trạch cho rằng người này sẽ không mở miệng nữa thì lại nghe thấy tiếng, “Chuyển lại đi.”
Chuyển lại?
Trong lúc nhất thời, Từ Trạch không phản ứng kịp, “Chuyển lại cái gì?”
“Cậu. Cậu xem xem có thể nhét cả người cậu vào trong máy fax hay không, nếu có thể thì thử xem…”
Khụ khụ…
“Ý cậu là tờ kết quả xét nghiệm trong tay tôi ấy hả? Ha ha ha, Tô Cảnh, tôi biết ngay cậu không đáng tin mà, cậu gửi sai rồi đúng không? Hay là xét nghiệm có vấn đề. Tôi biết mà, hai người này trông giống nhau như vậy…”đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
Không đợi Từ Trạch nói xong, giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của Tô Cảnh đã vang lên, “Tôi sẽ sửa con số 00001% thành 999999%, đổi từ không phải cha con thành cha con, thế nào?”
Trên đỉnh đầu có một đàn quạ đen bay qua.
“Thế nào” cái mẹ nhà cậu ấy!
Chuyện có con trai “ngâm nước nóng” chẳng liên quan gì đến anh ta cả! Mẹ kiếp, tên mặt lạnh này trở nên hài hước từ khi nào vậy?
“Cút!”
Tử Trạch cúp máy, đầu anh ta bắt đầu nhức nhối, mẹ kiếp Tô Cảnh, hại anh ta mừng hụt.
Từ Trạch vào phòng tổng giám đốc, lúc đưa kết quả xét nghiệm DNA cho Nam Cung Diệp, anh ta cố ý cường điệu, “A Dũng tự mình lấy mẫu tóc của nhóc con kia, còn việc xét nghiệm là tự Tô Cảnh làm!”
Vậy nên chuyện có con trai “ngâm nước nóng” chẳng liên quan gì đến anh ta cả!
Nam Cung Diệp đọc nhanh như gió, cuối cùng ánh mắt rơi xuống con số toàn số 0 kia.
Anh tùy ý liếc mắt một cái, sau đó, dưới ánh mắt kinh ngạc của Từ Trạch, đẩy tờ kết quả xét nghiệm vào máy cắt giấy!
Hành động này vô cùng dứt khoát, không chút dây dưa dài dòng!
Khụ… Quá bình tĩnh!
“Ừm… Tổng giám đốc, anh không cần lại xác nhận một lần sao?”
Hành động kia, gọn gàng, không chút dây dưa dài dòng!
Ồ . . .. Quá bình tĩnh!
“Vậy, giám đốc, anh không cần xác nhận lại một chút sao?”
Chuyện này có liên quan đến cốt nhục của anh bị lưu lạc bên ngoài mà!
“Cậu rảnh lắm à?” Nam Cung Diệp lạnh lùng hỏi.
Từ Trạch rùng mình, vội vàng lắc đầu, “Không không không, trên bàn làm việc của tôi còn một đống văn kiện chất như núi, anh là đại nhân đại lượng, đừng lại tàn phá tôi nữa.”
Sau khi Từ Trạch ra ngoài, lúc này người đàn ông nào đó mới ngẩng đầu khỏi chồng văn kiện cao như núi.
Anh đứng lên, cặp chân thon dài bước tới trước cửa sổ.
Từ trên ghế xoay đứng lên, hai chân thon dài bước tới trước cửa sổ.
Tầng 98…
Qua cửa kính xuyên thấu, anh có thể nhìn được toàn cảnh Hải Thành, nhìn trụ sở chính của tập đoàn Nam Cung, một tòa kiến trúc khổng lồ. Đây là vương quốc do một tay anh tạo nên, anh đứng ở đây, trên đỉnh của quyền lực, mang trong mình khí thế của bậc vương giả bễ nghễ vạn vật!
Nhưng, một doanh nhân kiêu hùng nổi danh thế giới, người sáng lập bố cục mới cho thương nghiệp châu Á, vào giờ khắc này, đứng một mình trong phòng làm việc của mình lại chợt cảm thấy cô đơn.
Nét phiền muộn nhàn trên cặp lông mày, gương mặt lạnh lùng cương nghị mang nét tang thương không phù hợp với độ tuổi.