"Cậu chủ Tông, ấn tượng của anh về tôi là gì?" Thừa dịp Tông Kế Trạch kiểm tra bài, Lục Đinh Ninh hỏi một câu.
Vừa rồi Lục Đinh Ninh một mực tìm cơ hội hỏi Tông Kế Trạch nghĩ gì về cô...
Không!
Nói đúng ra, là ấn tượng về anh cô!
Mà hiện tại trông Tông Kế Trạch đang trong trạng thái thả lỏng nhất, hiển nhiên là thời cơ tốt để hỏi vấn đề này!
……..
2: Đình xa tọa ái phong lâm vãn, tòng thử quân vương bất tảo triêu
"Cậu muốn hỏi ấn tượng gì?" Tông Kế Trạch vẫn nhìn bài của cô, càng xem mi tâm càng nhíu chặt lại.
"Có khi nào thấy tôi mà hận, ghét hay muốn giết không chẳng hạn?" Nếu có, vậy thì là Tông Kế Trạch này bắt anh cô!
Nếu không có, Lục Đinh Ninh còn muốn hỏi xung quanh Tông Kế Trạch có ai muốn giết anh cô không!
Lại không nghĩ tới, vừa dứt lời, Tông Kế Trạch bỗng nhiên ngẩng đầu. Cặp kia giống như chim ưng mang theo ý lạnh và sát ý.
"Có!" Đây là đáp án của Tông Kế Trạch.
Má nó!
Chắc là Tông Kế Trạch rồi !
Anh ta muốn giết chết anh cô!
Điều này làm cho Lục Đinh Ninh không tự giác được nuốt nước miếng, có chút khẩn trương nín thở, hỏi: "Bao giờ!"
Không sai, lúc này Lục Đinh Ninh thật sự cảm thấy mình sắp tìm ra chân tướng rồi.
Nhưng từ đầu đến cuối cô lại không nghĩ tới, đáp án của Tông Kế Trạch lại là: “Lúc này!"
Lục Đinh Ninh: "..."
Lúc này?
Thế Tông Kế Trạch muốn giết không phải anh cô mà là Lục Đinh Ninh cô !
Đang êm đẹp, Tông Kế Trạch này tự dưng muốn giết cô làm gì?
Giữa bọn họ lại không cừu hận mà!
Lục Đinh Ninh kinh ngạc nhìn Tông Kế Trạch, còn anh thì ném tập bài đến trước mặt cô: "Câu thứ ba, cậu đọc cho tôi!”
"Câu thứ ba?" Nói vậy, là vì câu trả lời không đúng mới muốn giết cô? Chứ không có liên quan gì đến anh cô.
Đầu óc Lục Đinh Ninh nhanh chóng chuyển động đồng thời làm theo yêu cầu của Tông Kế Trạch, đọc câu ba: " Sàng tiền minh nguyệt quang, địa thượng hài lưỡng song. Sàng thượng cẩu nam nữ, kỳ trung tựu hữu nhĩ*..."
*Dịch nghĩa: Đầu giường ánh trăng rọi/ Trên đất hai cặp giày/ Giường trên cẩu nam nữ/ Trong đó còn có chàng.
Sau khi đọc xong, Lục Đinh Ninh ngẩng đầu mới phát hiện ánh mắt Tông Kế Trạch tối đi không ít. Nếu ánh mắt có thể giết một người thì Lục Đinh Ninh thấy hiện tại mình đã Tông Kế Trạch chém cho ngàn nhát rồi!
"Tiếp, đọc câu thứ năm!" Giọng điệu và ánh mắt Tông Kế Trạch sắc như nhau.
Sợ khí thế người này quá mức hung hãn, Lục Đinh Ninh chỉ có thể theo lời anh mà đọc tiếp: " "Đình xa tọa ái phong lâm vãn, tòng thử quân vương bất tảo triêu!"
"Cậu có biết, đây là có ý gì không?" Khóe miệng Tông Kế Trạch giật giật vài cái, anh hỏi.
"Hình như là kể về chuyện xưa của một đôi cẩu nam nữ! Thật sự là tôi cũng thấy khó hiểu, anh nói xem việc này người ta giấu còn không được, vì sao cổ nhân lại cứ thích gióng trống khua chiêng mà nói ra?" Nghe giọng điệu Lục Đinh Ninh vẫn cứ như không biết gì, sắc mặt Tông Kế Trạch càng thêm âm trầm.
Những đề này anh đã chọn những câu thơ cổ dễ nhất rồi. Tại nước Z đến học sinh tiểu học cũng biết.
Vốn muốn kiểm tra thử xem có phải cậu dốt đặc cán mai bộ môn này hay không, không nghĩ tới lại suýt nữa khiến mình giận đến chết tim.
Nhất là lúc cô đọc ra mấy câu thơ cổ vừa rồi, Tông Kế Trạch thật sự muốn đánh người.
Thấy Tông Kế Trạch như nuốt phải ruồi, Lục Đinh Ninh cũng đoán mình lại làm sai rồi, sau cùng vẫn quyết định thẳng thắn: "Thật ra tôi chép đáp án trên mạng đó."
Dù sao Tông Kế Trạch cũng đã thấy cô cầm điện thoại, bị phát hiện dùng điện thoại chỉ là chuyện sớm hay muộn.
Còn nữa, nếu cô không thẳng thắn lỡ Tông Kế Trạch điều tra tiếp, phát hiện ra chuyện gì thì toi luôn.
Lục Đinh Ninh thẳng thắn thành khẩn, khiến sắc mặt Tông Kế Trạch hòa hoãn hơn chút. anh nói: "Chép mà chép được thành thế này thì cậu đúng là thiên tài!"
1: Gặp được Lệ Khả Hinh
Nhất là nét chữ xoắn tít thò lò kia, Tông Kế Trạch xem mà ê ẩm cả răng.
Cũng không biết có nghe ra Tông Kế Trạch đang châm chọc hay không, Lục Đinh Ninh vẫn nhếch môi cười với anh: "Cảm ơn."
Màu môi Lục Đinh Ninh cực kỳ nhạt, có hình trái tim. Loại môi này, nghe nói rất hợp hôn môi...
Tông Kế Trạch lấy lại tinh thần lại, phát hiện mình lại nhìn môi một người đàn ông mà ảo tưởng, anh có chút xấu hổ khàn giọng nói: "Tôi không phải đang khích lệ cậu!"
Thế này còn chưa đủ, Tông Kế Trạch lại hỏi: "Với trình độ này của câu, lúc trước làm sao thi đỗ đại học Đế Thành hả?"
"Tôi cũng không biết..." Lục Đinh Ninh thật sự không biết làm sao anh cô có thể làm mấy đề thơ cổ này.
Bọn họ xa nhau lúc còn nhỏ, cô cũng không biết Lục Nhất Ninh học tập thế nào.
Lúc này, Lục Đinh Ninh hi vọng nhìn thấy Lục Nhất Ninh hơn bao giờ hết, muốn hỏi anh làm sao học được bộ môn này, cũng muốn hỏi xem mấy năm qua anh sống tốt không?
Bấy giờ, Lục Đinh Ninh cúi gằm mặt. Tóc mái che mất đôi mắt cô, khiến Tông Kế Trạch không thấy được vẻ mặt cô.
Nhưng cho dù là như vậy, Tông Kế Trạch vẫn có thể nhận ra cảm xúc của cô kém hơn không ít.
Vốn còn muốn quát thiếu niên một câu, bỗng lại sửa miệng: "Bảng viết chữ bên kia, mỗi ngày viết một bài!"
Thật ra, chính Tông Kế Trạch cũng không rõ vì sao anh lại đột nhiên sửa lời. Rõ ràng, tên nhóc này thiếu mắng, nhưng anh không mở miệng được.
"Một ngày hai trang được chứ?" Tông Kế Trạch vừa mở miệng đã cắt ngang nỗi nhớ nhung với anh trai của Lục Đinh Ninh.