Chương 8
Trọng sinh đến nay, y vô cớ bị trúng một loại độc dược kỳ lạ. Cứ đến hàng tháng như xuân dược kích phát y cầu hoan không thôi, đáng nói chu kỳ bộc phát loại dược này cụ thể thế nào y không tài nào tính ra được.
Thạch Cơ lê từng bước đến bàn thuốc cũ kĩ, xiềng xích " leng keng " vang lên theo mỗi bước chân của hắn.
" Loại độc này của ngài không thuộc bất kì sổ sách nào ở nhân giới, xác suất cao bào chế ra được thuốc giải thành công không cao. " Nói đến đây, hắn ngừng lại dừng tầm mắt ở dấu vết ái muội trên cổ y cười khẽ " Lại nói, độc này trước mắt đem cho ngài không ít vui vẻ còn gì "
Thương Vương Thụ bắt đầu cảm nhận được thân thể thay đổi rõ rệt, lôi kéo cổ áo che lại dấu vết hoan ái còn sót lại.
Y khàn giọng cảnh cáo hắn " Thạch Cơ, ngươi câm miệng cho ta "
Thạch Cơ cười cười tỏ ý không nói nữa chuyên tâm nhặt từng lá thuốc hái được bên ngoài động.
Thỉnh thoảng đôi mắt sáng như cẩm thạch lại như có như có rơi trên người y.
Hắn ngửi được cỗ tao khí nồng đậm từ cơ thể y phát ra mời gọi dụ hoặc, xem bộ dáng kéo cổ của y hắn đoán có lẽ y còn chưa phát giác ra được độc dược đã bắt đầu rục rịch rồi.
Thương Vương Thụ không hiểu tại sao cơ thể lại rục rịch muốn tìm người an ủi, mông không an phận nhích tới nhích lui trên giường ma sát qua với lớp vải vóc trên người tìm cảm giác. Hậu nguyệt cơ khát quá lâu chịu không nỗi tự động phân bố một lượng dịch chảy ta thấm ướt lớp vải ngoài, dính nhớp làm y vô cùng khó chịụ
Nhịn được một lúc, cơ thể ngày một tăng dần ham muốn xác thịt chứ không hề nguôi xuống. Cuối cùng y đành phải cắn răng cởi xuống quần trong lẫn ngoài, lảo đảo đi xuống giường bằng chân trần gấp gáp túm lấy Thạch Cơ dồn lên bàn gỗ mục nát.
Y cả người nóng rần cơ hồ dán thật chặt lên cơ thể mát lạnh của Thạch Cơ, nóng lạnh tầng tầng vây hãm khiến y không nhịn được than nhẹ cảm thán.
" Đế Tân lại gấp gáp rồi, chuyện hoan ái trước nay phải từ từ thưởng ngoạn chứ " Thạch Cơ không vội như y, thật cẩn thận nhấc mông y lên đặt ở trên đùi để tránh y để chân trần quá lâu nhiễm lạnh.
Để y ghé đầu lên vai mình hô hấp nặng nề xong, hắn mới từ tốn men theo đường cong cơ thể của y trượt dần dài tới nơi dính ướt một mảng ở mông y xoa ấn nhẹ bên ngoài.
Nhiệt độ lành lạnh từ đầu ngón tay của hắn càng làm cho Thương Vương Thụ hô hấp nặng nề thêm, hậu nguyệt bởi vì kích thích quá độ mấp máy mấy lần muốn ăn đầu ngón tay hắn vào bên trong.
Thương Vương Thụ bị hắn vờn quanh mãi, thở gấp níu lấy vai y siết chặt.
Y chịu không nổi nữa rồi...
" Cho ta... Mau cho ta... " Mông theo đó không tự chủ được chủ động cọ sát lên đầu ngón tay Thạch Cơ, hậu nguyệt đói khát lại bố trí dịch ruột ra bôi trơn để tay của hắn chơi đùa dễ dàng hơn.
Thạch Cơ nhìn một màn này, khoé miệng càng lúc càng nhếch lên cao.
Y là ở câu dẫn hắn sao?
============================================================
" A...Ha... Thật ngứa "
Hai ngón tay thon dài như rắn nước càn quấy bên trong hậu nguyệt ướt át, từng thớ thịt tham ăn cắn nuốt lấy ngón tay không nhả nhưng cắn nuốt một lúc lại dường như không thoả mãn oa oa khóc ra nước.