Tiếp ➡

============================================================
Lộc Đài...
Lửa thiêu bùng cháy ở khắp nơi đem ngôi nhà cao to tráng lệ đều cắn nuốt trong biển lửa.
Bên trong quỷ dị có nam tử trường bào đen huyền đứng tĩnh lặng ở đó mặc phía sau lửa thét gào cắn xé màn lụa.
Trụ Vương lúc này thật bình thản giống như sức nóng của lửa chả hề hắng gì, y nghiêng đầu cười với hồng y nam tử đối diện.
" Đát Kỷ, ngươi còn chờ gì sao? "
Nước mất nhà tan, cả một đời đế vương người người e sợ giờ chỉ là một kẻ mất nước với hai bàn tay trắng, hồng y trước mặt cũng tựa như sương khói mà thôi.
Đời này của y làm không biết bao nhiêu chuyện xấu, nhuộm đầy tay màu người ghê rợn tự nhiên giờ phút này đối mặt với tử vong cũng thực bình thản tiếp nhận.
Bạo quân chết là đáng không phải sao?
Đát Kỷ tay cầm chui gươm run rẩy, hắn thế nhưng về sau vài lùi bước muốn thoát ly khỏi hắn.
Tiếc là đen huyền trường bào nháy mắt đã quét lại đây đem cổ tay đang chui gươm của hắn một đường hướng tới đầu quả tim.
Loảng xoảng...
" Ta và ngươi từ nay không ai nợ ai... "
Đát Kỷ thân thể lung lay bị người tàn nhẫn đẩy rơi khỏi Lộc Đài, thời khắc hắn vừa rơi xuống, trơ mắt nhìn thân ảnh đơn bạc bị lửa bao phủ vô tình rơi vào trong mắt hắn.
Hai ta không ai nợ ai sao?
Đát Kỷ vùng vẫy trong khoảng không không cam tâm rơi xuống nước mắt.
...
Đau quá... Thật đaụ..
Thương Vương Thụ ngồi bật dậy hai tay ôm lấy đầu, thân thể đau nhức như vạn mã đạp qua.
Khoan đã, cảm giác này không đúng
Y rõ ràng đã bị thiêu chết trong biển lửa rồi, sao có thể nằm yên vị ở long sàn được.
Bốn phía màn lụa trắng quỷ dị lung lay, ngoài cửa sổ trăng đỏ như máu treo lên lơ lửng giữa bầu trời.
Y sống lại sao?
Thương Vương Thụ nén đau đớn, lê từng bước chụp lấy trên bàn thánh chỉ để xác minh.
Quả nhiên...
Đây là thời gian y vừa dọn dẹp xong các tộc Đông Di ở phương đông, hiện tại y cũng chỉ là một nam nhân chưa quá nhị thập tứ.
Lúc này y chưa làm mấy chuyện táng tận lương tâm lúc trước, chưa moi tim Tỷ Can, ép Tây Bá Hầu Cơ Xương ăn chính con trai của hắn. Mọi tội ác của y vẫn chưa làm, Thương Vương Thụ ngồi bệt trên đất.
Vai gầy run rẩy vì kích đông.
Y không phải là bạo quân, vẫn chưa phải là bạo quân.
Thương Vương Thụ đáy lòng thầm bình tĩnh lại, nếu ông trời đã cho y một lần nữa sống lại cơ hội thì y nguyện làm một minh quân, chăm dân như con, một lòng dựng nhà Thương.
Hình ảnh hồng y nam tử dung mạo mê hoặc chúng sinh năm đó đứng ở vườn Ngự Uyển dần dần mờ ảo.
Y và hắn sớm đã không can hệ gì nhau, mộng ở đời trước nên sớm từ bỏ đi thôi
...
" Thánh Thượng, Quốc Sư cầu kiến "
Bút mực trong tay Thương Vương Thụ đánh rơi, nam nhân gương mặt lạnh nhạt mặc huyền y đứng trước bàn thư.
Hắn xác thực lớn lên không tồi, da trắng như ngọc sáng, hắc ưng con ngươi nghiêm minh nhìn y. Hắn khoé môi hơi cong lên, nhàn nhạt ý cười chậm rãi lan toả.
" Hoàng Thượng, đã lâu không gặp "
Cảm xúc như nước vỡ đê " ồ ạt " tràn ra, nam nhân này chính là người ở đời trước một lòng hộ y. Dù cho y mất đi nhà Thương, hắn vẫn một lòng hộ giá y đến chết.


Tiếp ➡