Trong lòng bàn tay anh nóng quá, giống như là đầu mẩu thuốc lá.
Thủy Miểu Miểu lập tức buông ra, không tự chủ, cọ mu bàn tay trên quần áo, làm phiêu tán nhiệt độ anh mang lại.
Thẩm Mặc Thần liếc nhìn cô một cái, rót rượu đỏ.
Anh chỉ rót cô một chút rượu vang đỏ, liền để bình rượu vang đỏ về.
"Kỳ thật, Thẩm Tổng và Thủy tiểu thư cùng một chỗ càng có tình hơn thú." Quản lý Hoàng linh hoạt tạo bầu không khí trên bàn rượu.
Thẩm Mặc Thần ý vị thâm trường nói ra: "Rượu vang đỏ không thích hợp với cô ấy."
Thủy Miểu Miểu: "(⊙v⊙)."
Cô trước đó không có nghe hiểu, luôn cảm thấy có loại ái muội trên bàn cơm.
Mấy người đàn ông có chủ đề đặc biệt của mình.
Nhưng cô cũng không phải là cô gái vô tri.
Thẩm Mặc Thần nói nư vậy, cô đã hiểu.
Mặc kệ là củ cải, thịt, hay là thịt gà, trong tư tưởng của họ là chỉ em trai của đàn ông.
Mẹ nó.
Để cho cô gắp, còn để cho cô ăn.
Cô trong lúc vô tình thành người bọn họ trêu chọc.
Thủy Miểu Miểu có trận lửa bốc lên.
Loại cảm giác bị tiêu khiển thật không tốt.
Thế nhưng, cô lại không thể nào phát tiết, chỉ có thể dùng sức nắm ly rượu đỏ.
Trong đàn ông đàn ông, mạnh
Mặt Thủy Miểu Miểu chợt đỏ bừng, kính rượu, đặt ly rượu xuống, cúi thấp đôi mắt, che khuất không vui bên trong.
"Thủy tiểu thư và Thẩm Tổng thật sự là trời đất tạo nên một đôi, ly này tôi mời hai người." Trương mỹ nữ cười ngọt ngào nói.
Trong mắt Thủy Miểu Miểu lóe lên sắc bén, tụ hợp thành giảo hoạt trong đôi mắt, hiện lên nụ cười, nói ra: "Trời đất tạo nên không dám nhận, cô hiểu lầm rồi, tôi có bạn trai."
Thủy Miểu Miểu cảm thấy câu nói này nói cực tốt.
Âm vang hữu lực, hời hợt, lời ít mà ý nhiều, một câu rất đơn giản, liền phủ nhận quan hệ với Thẩm Mặc Thần.
Cô cũng không tin, bọn họ con muốn lôi kéo cô và Thẩm Mặc Thần cùng nhau?
Quả nhiên Trương mỹ nữ rất xấu hổ, gượng cười, chuyển ánh mắt qua Thẩm Mặc Thần, nói ra: "Vậy tôi kính Thẩm Tổng."
Thẩm Mặc Thần tùy ý nhấp một ngụm, ngón tay gõ nhẹ trên bàn,
Gần như, tất cả mọi người cảm thấy anh đột nhiên trở nên kém.
Bầu không khí ngưng kết trở về điểm 0.
Quản lý Hoàng thấy thế, vừa cười vừa nói: "Hiện tại xã hội này, người nào không phải là có hai người bạn trai, hai người bạn gái, bộ dạng Thủy tiểu thư xinh đẹp như vậy, cần phải chọn tốt nhất."
"Đúng vậy." Sắc mặt Trương mỹ nữ đỏ lên nhìn sang Thẩm Mặc Thần, thẹn thùng nói ra: "Thẩm Tổng có thể là đàn ông trong đàn ông, muốn hình dạng có hình dạng, muốn tiền tài quyền thế có tiền tài quyền thế, là bạch mã vương tử trong mắt rất nhiều cô gái."
"Ha ha, không có cách, so sánh mắt toét." Thủy Miểu Miểu cười, rất khách khí trả lời một câu.
Nói xong câu này, cô có thể cảm giác được Thẩm Mặc Thần đưa ánh mắt tới.
Cô cúi đầu, tận lực không nhìn tới anh.
"Xác thực là mắt toét." Thẩm Mặc Thần không lạnh không nhạt nói.
Thủy Miểu Miểu dò xét liếc Thẩm Mặc Thần một chút.
Anh nhếch miệng, giống như cười mà không phải cười.
Nhưng Thủy Miểu Miểu bắt được giảo hoạt và. . . Sắc bén trong mắt anh.
Trong lòng, không khỏi hơi hồi hộp một chút.
Anh giống như tức giận?
"Thẩm Tổng, tôi cũng kính anh một ly." Lý mỹ nữ nói chuyện.
"Không hiểu chuyện." Quản lý Hoàng nhìn sang Lý mỹ nữ, sau đó, cười hì hì nhìn về phía Thủy Miểu Miểu, nói ra: "Thủy tiểu thư người ta còn không có mời rượu, đương nhiên phải để Thủy tiểu thư trước. ."
Thủy Miểu Miểu bị quản lý Hoàng điểm danh, không thể không kính.
Trong ly cô trống không, đi lấy bình rượu vang đỏ.