⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Mặc Thần ý vị thâm trường nhìn bộ dạng cô ngượng ngùng, ánh mắt mềm một chút, ngồi xuống chỗ bên cạnh cô, lật tư liệu ra, ánh mắt nhìn tư liệu, hỏi ngược lại: "Tôi lúc nào không buông tha hả?"
"Vậy tại sao lần này ăn cơm còn mang tôi theo?" Thủy Miểu Miểu hỏi nghi vấn trong lòng ra.
"Không phải muốn kéo tài trợ của Âu Tường sao? Cô cảm thấy là ở văn phòng dễ dàng giải quyết, hay là trên bàn cơm dễ giải quyết?" Thẩm Mặc Thần trầm giọng nói, khí định thần nhàn để cho người ta có loại cảm giác muốn lòng dạ.
Đôi mắt đẹp của Thủy Miểu Miểu nhìn về phía không khí, suy nghĩ.
Quản lý Hoàng gặp cô thái độ có rõ ràng cải biến.
Trước đó là lạnh lùng, xa cách.
Hiện tại, đối với cô nhiệt tình, cô cho là cô thành bà cô của quản lý Hoàng.
Nói như vậy, là anh đang giúp cô rồi.
Thế nhưng, cô và anh hôm nay mới quen, tại sao anh phải giúp cô?
Chẳng lẽ. . .
Thủy Miểu Miểu hơi hồi hộp một chút.
Anh sẽ không là người ở nước Mỹ đêm hôm đó chứ, mà anh có khả năng nhận ra cô.
Thủy Miểu Miểu bắt đầu khẩn trương, tay vô thức xoa xoa, liếc xéo Thẩm Mặc Thần, hỏi: "Vì sao anh giúp tôi?"
Thẩm Mặc Thần liếc cômột chút, đôi mắt sâu hơn mấy phần, hiện lên một tia sáng, giơ lên nụ cười giống như cười mà không phải cười, khép tư liệu lại, "Thế nào, cô muốn lấy thân báo đáp."
A!
"Coi như tôi không có hỏi." Thủy Miểu Miểu sảng khoái hồi đáp, cái mông dời một chút, đưa lưng về phía Thẩm Mặc Thần, nhìn ra phía ngoài cửa sổ.
Có lẽ là ngồi cùng trong một chiếc xe với Thẩm Mặc Thần, cô luôn cảm thấy co quắp, có loại cảm giác thở không thông.
Nước Mỹ đêm đó, qua hơn tám năm, coi như người kia thật sự là Thẩm Mặc Thần, anh cũng cần phải quên đi?
"Thẩm Tổng, trí nhớ anh tốt không?" Thủy Miểu Miểu quay đầu, nhìn về phía Thẩm Mặc Thần, cười hì hì, hỏi dò.
Lá gan cô thật lớn
"Nên nhớ kỹ nhớ kỹ, không nên nhớ kỹ thì không nhớ kỹ, thế nào?" Thẩm Mặc Thần hồ nghi nhìn Thủy Miểu Miểu hỏi.
Thủy Miểu Miểu sợ anh nhìn ra manh mối, nở nụ cười, nói ra: "Chỉ là dự đoán một chút, đại khái có thể bao lâu tôi mới cút ra khỏi trí nhớ của anh."
"À." Thẩm Mặc Thần cười khẽ : "Hình như chuyện ngu xuẩn sẽ nhớ kỹ lâu một chút."
Ngu xuẩn?
Anh nói là đêm đó, hay là cô đánh anh hai cái.
Thủy Miểu Miểu cảm thấy có loại cảm giác kinh hãi run sợ.
Không được, vì lý do an toàn, vẫn sớm dọn nhà, qua một nơi Thẩm Mặc Thần tìm không thấy, giấu Viêm Viêm đi.
Liền vui vẻ quyết định như vậy.
Xe dừng lại ở nhà hàng Shangri-La.
Quản lý Hoàng chạy tới, mở cửa xe, vẻ mặt vui cười nghênh đón.
Thủy Miểu Miểu có tâm tư, buồn bực đi ra, đi lên phía trước.
Bời vì quá khẩn trương, cô không có chú ý tới có người đi từ bên trong cửa xoay ra, mắt thấy cô sắp đụng cửa.
Tay Thẩm Mặc Thần nhẹ nhàng khoác ngang hông cô, kéo trở về lại.
Thủy Miểu Miểu đụng vào ngực anh, đối đầu đôi mắt anh.
Thẩm Mặc Thần chỉ trán cô một cái, nhắc nhở: "Bước đi mắt nhìn phía trước, cô nhìn nơi nào đấy? Muốn đụng sao."
Thủy Miểu Miểu che trán, cảm thấy hành động này quá thân mật, đặc biệt là tay anh đặt ở trên lưng cô, nóng rực giống như là đầu mẩu thuốc lá.
Thủy Miểu Miểu kéo tay của anh ra, nhìn sang cái cửa còn đang xoay tròn, nói: "Tôi nhìn đi đâu, không phải còn không có đụng vào sao?"
"A." Thẩm Mặc Thần cười yếu ớt, trong đôi mắt sâu không thấy đáy, nói ra: "Xác thực không có đụng vào."
Sao Thủy Miểu Miểu cảm giác anh a một tiếng đều là ý phủ định?
Quản lý Hoàng thấy thế, lập tức chân chó lên trước, nói ra: "Đều là lỗi của tôi, tôi nên đi phía trước, ngại quá."
Nói xong, quản lý Hoàng tiến vào cửa xoay trước, hộ tống Thẩm Mặc Thần.
Thủy Miểu Miểu đợi Thẩm Mặc Thần tiến vào cửa xoay, cách một ô, mới đi vào.
Cô cố ý đi theo phía sau anh một mét, không gần không xa, anh đưa tay cũng chạm không tới.
Đến cửa thang máy, quản lý Hoàng đi vào trước, ấn mở khóa.
⬅ Trước Tiếp ➡