Kỷ Lăng Giang vuốt ve qυყ đầυ, giống như đồng bộ với cô gái nhỏ. Anh bôi tϊиɧ ɖϊ©h͙ phun ra lên thân gậy, giống như người ở địa vị cao, tiếp tục hạ lệnh: “Cho anh nhìn tao huyệt!”
Vừa rồi còn phóng đãng Lâm Khả Ngải lập tức bắt đầu ngượng ngùng xoắn xuýt, nâng chân lên nhưng không vén làn váy.
Kỷ Lăng Giang trêu đùa: “Sao thế, tiểu tao hóa thẹn thùng à?”
“Phát sóng trực tiếp nhìn tiểu nộn huyệt của người ta là phải trả tiền đấy khách quan…” Lâm Khả Ngải nũng nịu nói.
Tiểu yêu tinh này còn muốn chơi với anh, muốn làm nữ streamer. Kỷ Lăng Giang không phải người không hiểu tình thú, anh mở miệng nói với cô: “Tiểu tao hóa, em rất thiếu tiền sao? Vì sao phải làm nghề này kiếm tiền?”
“Đúng vậy, còn không phải vì ông xã thối của em… Mỗi ngày ở nhà thao em không ra ngoài kiếm tiền, em không có tiền đành phải làm nghề này… Ô…” Lâm Khả Ngải nói mình vô cùng đáng thương.
Ở nhà thao cô không chịu ra ngoài kiếm tiền sao? Kỷ Lăng Giang sửng sốt, cô nhóc này nói anh ư? Hay là cô đang tự mình bịa chuyện?
“Vậy em còn nguyện ý đi theo anh ta? Anh ta tốt chỗ nào?” Kỷ Lăng Giang chịu đựng đau đớn dưới háng hỏi, anh muốn nghe vật nhỏ này bịa ra cái gì.
Lâm Khả Ngải nghĩ một lát nói: “Ừm… Ông xã em ngoại trừ đẹp trai, côn ŧᏂịŧ to, bề ngoài đẹp trai ra, những mặt khác đều không được, toàn thân đều là tật xấu…”
Nói anh cả người đều có tật xấu sao? Kỷ Lăng Giang đang định tức giận, kết quả cảnh tượng trước mắt khiến anh không thể nổi giận được.
Ghế xoay rất to, cơ thể Lâm Khả Ngải nhỏ xinh ngồi bên trong, cô treo hai chân trên tay vịn, váy ngủ kéo tới bên hông. Tao huyệt thoải mái hào phòng để lộ ra với cameras hoàn toàn, bộ lông được xử lý cẩn thận, mà khe hở hơi mở ra, xung quanh có rất nhiều chất nhầy trong suốt. Khe thịt hồng nhạt là vùng đất bảo bối người đàn ông tha thiết mơ ước, thấy cảnh này không có tức giận gì được phát ra, chỉ muốn phát tiết lửa dục đối với cơ thể cô.
Lâm Khả Ngải nhẹ nhàng xoa môi hυyệŧ đầy đặn, ngón trỏ dọc theo hình dạng của nó di chuyển trên dưới, yêu kiều nói: “Ừm… Khách quan… Đây là thịt hυyệŧ nhỏ của em, anh thích nhìn không?... Thật thoải mái…”
Đánh một cái tát lại cho một quả táo, anh không thể giận nổi đối với vật nhỏ này. Kỷ Lăng Giang nuốt nước bọt một cái, thực sự muốn bắt cô lại dùng đại côn ŧᏂịŧ rút ra cắm vào thật mạnh, xem cô còn dám ăn nói linh tinh hay không.
“A a… A… Khách quan ngài còn có gì sai bảo hay không? Ừm…” Lâm Khả Ngải xoa bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của mình hỏi.