Gặp mặt Louise xong sẽ bị đám bạn thân của bà ấy kéo đi dạo phố uống trà chiều, cuộc sống của phụ nữ chỉ như vậy. Cả ngày Lâm Khả Ngải chưa từng nghỉ ngơi, không phải ăn gì đó thì chính là đi trên đường, vất vả đợi tan cuộc. Lâm Khả Ngải đi dạo chân chua xót, mệt tới mức muốn tìm nơi nghỉ chân.
“Đúng là mệt muốn chết!” Lâm Khả Ngải nhìn trời nói. Sớm biết thế cô đã không đi giày cao gót ra ngoài.
Con phố này có cửa hàng hoa mà mẹ cô mở, không bằng tới đó ngồi một lát, nói chuyện với một lúc, cô trở về còn chưa nói chuyện riêng với mẹ lúc nào.
Cô đẩy cửa ra, cả phòng thơm nức mũi nhưng không thấy bóng người.
Lâm Khả Ngải tiện tay nghịch bông hoa bách hợp, xoay trái xoay phải: “Đúng là kỳ lạ…”
Theo đạo lý mẹ không ở đây thì chú Chúc cũng nên ở đây, một nhân viên như ông ấy còn có thể chạy đi đâu? Được rồi, cô nên ở lại trông cửa hàng một lát, đợi mẹ trở về.
Lâm Khả Ngải đang chuẩn bị ngồi xuống, đột nhiên nghe thấy tiếng rầm vang lên, là âm thanh truyền từ phòng hoa tới. Bên trong đều là hoa tươi tự trồng, không có khả năng có chuột quấy phá?
Lâm Khả Ngải tới gần phòng hoa, hơi đẩy cửa ra một chút, kết quả lại nghe thấy bên trong nói: “Chúc Thương Vân anh đừng… Ừm… Anh buông tôi ra! Sao có thể ở loại nơi này, sao có thể xé áo như vậy…”
Là giọng mẹ cô.
“Nhân Nhân, Nhân Nhân đừng đẩy anh ra… Em cho anh đi, anh luôn nhớ tới em nhiều năm như vậy, em sờ một lát xem, anh đều đã cứng thành dạng gì!”
Trời ạ! Mẹ và chú Chúc… Chú Chúc không phải là nhân viên sao? Sao lại… Hơn nữa vậy mà hai bọn họ…
Lâm Khả Ngải che miệng lùi về sau, sợ tới mức hoa bách hợp trong tay rơi xuống đất, còn có chuyện gì đáng sợ hơn khi chen ngang chuyện của mẹ mình? Hôm nay cô ra cửa không nhìn hoàng lịch đúng không!
Cô trưởng thành, nếu đổi thành trước đây cô chắc chắn sẽ hỏng mất, không hiểu không tán đồng, nhưng hiện giờ cô chỉ hơi chịu kinh hãi. Lâm Khả Ngải hiểu rõ cái gì là tình yêu, có một số thứ không thể ngăn được, cô rất vui lòng khi thấy mẹ tìm được một người đàn ông đối xử tốt với bà ấy.
Chú Chúc này… Thực sự đối xử tốt với mẹ sao? Mẹ thích chú Chúc à? Lâm Khả Ngải đang nghĩ ngợi, lại có tiếng động truyền tới.
Lâm Tuyết Nhân đẩy Chúc Thương Vân ra, nói: “Chúc Thương Vân, hai ta không thích hợp, chuyện hôm nay tôi coi như chưa từng xảy ra.” Lâm Tuyết Nhân âm trầm oán trách tên quê mùa Chúc Thương Vân này, ở đâu không tốt cứ thích ở cửa hàng bán hoa!