“Cục cưng còn muốn thao không, hửm?” Kỷ Lăng Giang không thể nhìn nổi dáng vẻ chưa ăn no cầu xin đút ăn của cục cưng nhà anh, anh muốn cắm mạnh đút cho cô no.
Lâm Khả Ngải gật đầu lại lắc đầu nói: “Muốn! Nhưng mà dừng thôi… Ngày mai còn phải dậy sớm, lại ăn sẽ không chịu nổi.”
Dáng vẻ đáng thương dâʍ đãиɠ lại hiểu chuyện khiến Kỷ Lăng Giang đau lòng không biết nói gì cho phải, hôn lên trán cô nói: “Đợi kết thúc hôn lễ ông xã dẫn em đi hưởng tuần trăng mật, đến lúc đó không cần làm gì, mỗi ngày ông xã sẽ đút em ăn no. Ngoan, bây giờ ông xã rửa sạch cho em, nếu không ngày mai sẽ không thoải mái.”
“Không cần!” Cô ôm chặt eo người đàn ông: “Hàm chứa côn ŧᏂịŧ và tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ông xã… Như vậy rất thoải mái, anh không được rút ra.”
Mới đầu còn có chút thẹn thùng hành động của người đàn ông, cũng ghét bỏ căng tới mức khó chịu. Trải qua chia phòng ngủ lần này cô mới hiểu được, mình ỷ lại ông xã nhiều cỡ nào. Hàm chứa côn ŧᏂịŧ của anh mới có cảm giác an toàn, cô không muốn buông anh ra.
Cứ muốn ôm anh như vậy, giống như trẻ sinh đôi kết hợp.
“Không trướng sao cục cưng?”
“Trướng… Nhưng mà luyến tiếc anh, muốn ôm anh ngủ.”
Kỷ Lăng Giang dở khóc dở cười với ỷ lại của cô, anh biết cô là bị chia phòng dọa sợ, muốn ăn vạ làm nũng với anh.
Anh dùng tư thế không chia lìa cởϊ qυầи áo của hai người, trần trụi ôm nhau. Anh nằm thẳng trên giường, cô nằm trên người anh, nhỏ xinh mà nằm trong cái ôm của anh, hạ thể hai người dính sát ngủ như vậy, một đêm không mơ.
Sáng sớm hôm sau trời còn chưa sáng, Kỷ Lăng Giang đã tỉnh dậy nói phải về phòng mình. Tuy Lâm Khả Ngải tức giận nhưng vẫn phải để anh rời đi, cách làm yêu đương vụиɠ ŧяộʍ như vậy khiến hai vợ chồng cảm thấy kỳ lạ, rõ ràng bọn họ là vợ chồng chính thức.
Anh vừa đi chăn lạnh xuống, đương nhiên là Lâm Khả Ngải không thể ngủ được nữa, cô quyết định sửa sang lại rồi rời giường gõ chữ.
Sau khi viết xong 3000 chữ cố định hàng ngày, cô mở bản nháp viết sắm vai chú cháu ngày đó ra, ngoài ý muốn chính là lần này viết nhanh chóng với có linh cảm hơn trước. Không lâu sau đã viết xong văn án và chương 1, viết nhanh chóng khiến tâm trạng của Lâm Khả Ngải tốt hơn nhiều.
Đóng cửa phòng lại, tâm trạng của Lâm Khả Ngải rất tốt tung tăng nhảy nhót xuống cầu thang, vừa vặn gặp được Lâm Kính lên lầu.