Đêm đã khuya, các trưởng bối đều đi nghỉ ngơi trước, chỉ còn lại bốn vãn bối ở phòng khách. Lâm Khả Ngải nhìn anh trai nhà mình kéo cô gái nhỏ người tới ngồi trên ghế sô pha, hai người dính chặt lấy, Cố Kiều đầy mặt không tình nguyện tránh khỏi anh ta.
Lúc này Lâm Khả Ngải không nhìn nổi nữa, đẩy Kỷ Lăng Giang đang ôm tay cô: “Ông xã, anh ngồi với anh trai, đổi Kiều Kiều sang chỗ em, đã lâu rồi em không nói chuyện với Kiều Kiều.”
Đối mặt với thỉnh cầu của vợ, Kỷ Lăng Giang ít khi nói không. Anh cố gắng bỏ qua ánh mắt gϊếŧ người của anh vợ đổi chỗ với Cố Kiều, Cố Kiều như trút được gánh nặng thở hổn hển một hơi.
“Cậu và anh trai mình là chuyện thế nào vậy? Sao anh ấy không thích hợp như thế? Mình đều nhìn không hiểu…” Lâm Khả Ngải dán sát vào tai cô ấy lén lút nói.
Cố Kiều trợn mắt nói: “Ai biết sao anh ta lại như vậy, đột nhiên cả ngày ăn vạ động tay động chân với mình.”
Lâm Khả Ngải sợ ngây người, anh trai cô và bạn thân của cô sao?
Nhưng mà cẩn thận nghĩ lại cũng bình thường, có đôi khi tình cảm của bọn họ sẽ khiến mình ghen ghét. Rõ ràng cô mới là em gái ruột, nhưng cô luôn cảm thấy anh trai cô đối xử với Kiều Kiều tốt hơn.
“Vậy hai người đã làm tới bước nào?” Đối với chuyện này Lâm Khả Ngải rất tò mò, dựa theo thái độ và tính tình của anh trai cô, cho dù không đánh toàn thành lũy cũng phải 8, 90%.
Chuyện này khiến Cố Kiều đỏ bừng mặt, mím môi không nói lời nào. Lâm Khả Ngải nhìn thấy thế rất vui, Cố Kiều không gì không làm được cũng có lúc đỏ mặt ngượng ngùng.
Lâm Kính ngây ngốc nhìn chằm chằm gương mặt đỏ bừng của Cố Kiều, mái tóc ngắn áp sát tai, còn có gương mặt búp bê. Nhìn cô vừa nói vừa cười, trong lòng nổi lên một tầng gợn sóng, không nhịn được nuốt nước bọt. Đây là cô gái nhỏ anh ta tự tay nuôi lớn, là Tiểu Kiều Kiều của anh ta, bây giờ đã trổ mã duyên dáng yêu kiều, thực sự khiến anh ta muốn một ngụm nuốt vào.
“Đàn ông ấy à, trước khi khai trai là cầm thú, khai trai xong anh sẽ phát hiện mình không bằng cầm thú.” Kỷ Lăng Giang thấy anh vợ hàng năm lạnh lùng có dáng vẻ này, cũng cảm thấy buồn cười, quả nhiên tình yêu hại người ta rất nặng.
Nhớ tới trước đây trên người Lâm Kính luôn mang theo hai bức ảnh, một là em gái Lâm Khả Ngải, một bức khác là Cố Kiều. Nói ra cũng hiếm lạ, em gái ruột thì tùy tiện cho người ta xem, bị Kỷ Lăng Giang trộm đi cũng không ý thức được.