⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Khả Ngải thích chú yêu thương nhiệt tình và mê luyến với cô như vậy, thích anh mỗi khi vuốt ve và hôn môi, mang theo tình yêu nóng bỏng và du͙© vọиɠ, sẽ khiến cô thoải mái mà kí©ɧ ŧɧí©ɧ run rẩy.
Cô cong người, đau khổ cầu xin người đàn ông: “A… Chú… Chú Kỷ… Ừm a… A... Cầu xin chú… A a a… Làm… Ừm a… Làm Ngải Ngải cao trào đi… A a a… Ừm… Nhanh… Ừm… A… Nhanh… A… A a…”
Cơ thể Kỷ Lăng Giang thỏa mãn nhu cầu của cô lập tức giã mấy lần, nhiều lần cắm tới chỗ ngứa của thiếu nữ.
“A! Chỗ đó… Chỗ đó… Ừm a a…”
“Vật nhỏ… Phù… Tiểu lãng huyệt của cháu sướng tới mức chú không biết phải nói gì, cho cháu đều cho cháu! Cô nhóc dâʍ đãиɠ!”
Anh kích kích vòng eo mạnh mà có lực va chạm mật huyệt của cô, cũng không biết đụng vào chỗ nào khiến cô thét chói tai tới đỉnh, thịt mềm phấn hồng hàm chứa côn ŧᏂịŧ anh tràn ra lượng lớn chất lỏng, sắc tình lại dâʍ mị. Anh cũng ở một kích đó sướng tới mức xương sống tê dại, ngay cả xương cốt đều có kɧoáı ©ảʍ, theo cô cao trào mà bắn ra tinh hoa, chống đáy hυyệt̠ bắn ra mấy giây.
….
Máy bay cất cánh bay tới thành phố A còn 15 phút cuối đôi vợ chồng nhỏ mới vội vàng đuổi tới sân bay, Lâm Khả Ngải bước chân phù phiếm là được Kỷ Lăng Giang ôm xuống xe, Lâm Khả Ngải định thần thấy rõ ba người trước mặt thì vội vàng đẩy ngực chồng bảo anh buông mình ra.
Ba người trước mắt không phải ai khác, một người là mẹ chồng cô, một người là anh em tốt lớn lên bên nhau từ nhỏ của chồng cô, người còn lại là cấp dưới đắc lực của chồng cô. Ba người này trong ngày thường đều thường xuyên lui tới, để bọn họ nhìn thấy dáng vẻ của mình hiện giờ tính là gì… Lâm Khả Ngải xấu hổ tới mức không chịu nổi, vừa muốn anh nhanh bỏ mình xuống, vừa coi ngực anh thành hầm ngầm không ngừng khoan.
Kỷ Lăng Giang đặt cô xuống đất, sờ đầu nhỏ của cô bảo cô dựa vào người mình không cần dùng lực.
“Rất xin lỗi, đã tới muộn.” Anh cẩn thận đánh giá biểu cảm của ba người.
Sắc mặt Louise không được tốt, nhìn anh với ánh mắt anh không phải là con trai của mình. Vẻ mặt Trần Hằng thì tôi hiểu được cậu không cần phải nói, hai ta còn phân ai với ai. Trợ lý Doãn Hành Tri thì vẻ mặt như thường, rõ ràng là tập mãi thành quen với chuyện này, không có cái nhìn gì.
Trần Hằng ho nhẹ một tiếng nói: “Không sao không sao, cậu tới là được, nhanh qua trạm kiểm tra 15 phút cuối.”
⬅ Trước Tiếp ➡