⬅ Trước Tiếp ➡
Tiểu thiếu phụ cười khẽ, xoay người đối diện với cái bàn.
“Để tôi xem đồ ăn anh đưa tới có thiếu thứ gì không.”
Khi cô nói chuyện thì khom người xuống, vểnh mông về phía người đàn ông, hành động này khiến vạt áo kéo cao lên, cái mông mượt mà của cô lập tức không có che đậy lộ ra cho người đàn ông thấy.
Theo rãnh mông anh thấy được cúc huyệt của cô, đi xuống nữa là khe thịt hồng nhạt, môi hυyệŧ đầy đặn hơi mở ra, phía trên còn chất lỏng lấp lánh chưa khô. Cái miệng dâʍ đãиɠ kia như biết nói, mị thịt kiều diễm đang mấp máy, giống như nói với anh: Mau tới dùng đại côn ŧᏂịŧ thao em đi!
Tiểu thiếu phụ mở cơm hộp ra, cô biết anh đang nhìn, có người đàn ông như sói như hổ đang nhìn chằm chằm chỗ riêng tư của cô… Chỉ cần nghĩ tới đây, cơ thể đói khát của cô sẽ có phản ứng, hoa huyệt sẽ phun mật nước.
Cái mông vểnh tùy ý lắc lư, mông thịt run rẩy, thoạt nhìn như vậy càng thêm gợi cảm dụ hoặc. Thiếu phụ cố ý vươn tay ra sau lưng, đặt lên mông mình xoa một lát, sau đó tách môi hυyệŧ to ra, để lộ môi hυyệŧ nhỏ và cửa huyệt, để người đàn ông nhìn thấy rõ bên trong.
Người đàn ông thấy được, là màu hồng phấn! Còn ngập nước ra tao thủy! Đúng là khó tưởng tượng vậy mà nộn huyệt như thế từng sinh con? Ngón tay chưa chắc đã cắm vào được! Yết hầu của anh nhúc nhích, mẹ kiếp! Thực sự muốn thao tao huyệt của thiếu phụ này! Đè cô tại chỗ đại côn ŧᏂịŧ cắm vào, khiến cô khóc la rêи ɾỉ kêu dâʍ, còn xin tha!
“Anh trai à, hình như cơm hộp của anh thiếu đồ.”
“Thiếu thứ gì?”
Người đàn ông thực sự không chịu nổi! Trong đôi mắt lam hiện lên ánh sáng, đứng dậy đi tới bên cạnh cô, bàn tay thô ráp nắm lấy cái tay đang xoa mông, thay thế cô cảm nhận xúc cảm phì nộn mềm mại, niết trong tay xoa nắn. Loại xúc giác hoàn mỹ này, tốt tới mức anh muốn mắng thô tục khắp thế giới, đè nặng thiếu phụ cực phẩm này ra thao!
Tiểu thiếu phụ bảo anh xoa mạnh hơn chút nữa, đầu ngón tay của anh khẽ chọc tới cúc huyệt đáng yêu, cô run rẩy một cái, cảm nhận tiểu huyệt tiết ra nhiều nước hơn, đều đã nhỏ giọt.
“Ừm… Thiếu một cái lạp xưởng, anh phải bồi thường cho em…” Lâm Khả Ngải quay đầu nhìn người đàn ông, dùng giọng điệu làm nũng nói.
Còn bồi thường sao? Cô nói rất mơ hồ.
Anh véo mông thịt của cô, nhìn chằm chằm bộ ngực của thiếu phụ, đôi mắt đều sắp dán lên, vừa xoa mông vừa sờ tao huyệt thần bí khó lường của cô, dọc theo môi hυyệŧ sờ soạng dò đường.
⬅ Trước Tiếp ➡