⬅ Trước Tiếp ➡
Đều nói tất chân màu đen và giày cao gót là thứ có thể kí©ɧ ŧɧí©ɧ tìиɧ ɖu͙© của đàn ông nhất, Kỷ Lăng Giang bị mặt kiều mị tao lãng nhất của cô câu tìиɧ ɖu͙© bành trướng, đặc biệt là trong hoàn cảnh như vậy, khiến người ta càng hưng phấn hơn. Hiện giờ anh chỉ có duy nhất một ý nghĩ, anh muốn thao cô! Điên cuồng ra vào tới lui trong tao huyệt nhỏ hẹp! Khiến cô muốn chết muốn sống!
Ông chủ nói một như một muốn làm gì thì làm thế đó, lấy thái độ cường thế tuyệt đối áp đảo thư ký nhỏ lên bàn họp, nhắm ngay tao huyệt ẩm ướt cắm vào. Anh lập tức cắm tới đáy hυyệt̠ sâu nhất, bắt đầu ra vào mãnh liệt.
Mái tóc dài đen láy che khuất gương mặt xinh đẹp của Lâm Khả Ngải, lộ ra cảm giác mông lung nhất. Cô xinh đẹp tới mức kinh tâm động phách, luống cuống tay chân bị thao, rêи ɾỉ nức nở nói: “Ừm… Ừm a a… Em… Làm, làm không tốt sao… A a… Ô… A ừm… Vì sao… Ừm a… Nhẹ chút… Ông chủ Kỷ…”
Cô không có bất cứ không tốt gì, trái lại làm quá tốt, mới khiến Kỷ Lăng Giang muốn cô tới điên. Anh đắm chìm trong trò chơi tình ái với cô, ngay cả công việc đều chậm trễ, càng muốn đi yêu cô… Thậm chí luyến tiếc, luyến tiếc khinh nhục cô!
Anh đẩy nhanh tốc độ, từng cái cắm tận sâu bên trong hυyệŧ: “Làm nát tao huyệt của em! Làm chết tiểu kỹ nữ… Mẹ kiếp! Thư ký đê tiện quyến rũ ông chủ! A… Côn ŧᏂịŧ thật sướng! Tiểu tao huyệt thật giỏi kẹp…”
Anh dùng ngôn ngữ nhục nhã cô, trong cơ thể được côn ŧᏂịŧ của anh lấp đầy, trong lúc cắm vào rút ra Lâm Khả Ngải đạt được sảng khoái rất lớn, du͙© vọиɠ giấu kín phía dưới giống như mở van. Cô không thể nào tự hỏi không thể chống đẩy, mặc cho du͙© vọиɠ ăn mòn tâm hồn, liên tục rêи ɾỉ yêu kiều, nằm trên bàn họp vặn vẹo eo mình hùa theo động tác của người đàn ông.
Người đàn ông đứng trên đất, tay đẩy hai chân người phụ nữ thành hình chữ M, mở rộng ra cho anh thao lộng. Côn ŧᏂịŧ hung mãnh cường hãn không ngừng cọ xát bên trong, cắm tiểu huyệt bắn ra mật nước. Thịt mềm siết chặt lấy thân gậy thô dài, tràn ngập co dãn cắи ʍút̼ vào mút, hai người đều đạt được cảm giác sảng khoái cực lớn.
Anh cúi người hôn lên môi đỏ của thư ký nhỏ, đôi má phấn ẩn tình, đầu lưỡi thô ráp tiến quân thần tốc thâm nhập khoang miệng bắt lấy cái lưỡi đinh hương liếʍ ʍúŧ, cướp đoạt mật nước ngọt lành trong khoang miệng cô. Anh liếm hàm răng của cô, ở miệng cô nếm được hương vị của mình, hỗn hợp giao hòa làm một thể, triền miên đến chết không tách rời.
⬅ Trước Tiếp ➡