Tay cô ôm lấy cổ người đàn ông, gương mặt dán sát vào cà vạt đậm màu của anh. Ngoại trừ quần áo không chỉnh tề giày của thư ký nhỏ vẫn ở trên chân, giày cao gót màu đỏ có kí©ɧ ŧɧí©ɧ rất lớn đối với tìиɧ ɖu͙© của người đàn ông, giống như nốt chu sa lạc vào ngực anh, trọn đời không quên.
“Ách ừm… Muốn làm ở chỗ này sao… A… A… Ông chủ… Đừng chọc… Đáy hυyệt̠ nữa… Ừm… Thật tê… A… Ừm a…” Thư ký nhỏ rêи ɾỉ hỏi.
Đôi mắt màu lam khẽ chớp, ông chủ Kỷ thả cô ra, chậm rãi rút côn ŧᏂịŧ chôn sâu trong cơ thể cô ra ngoài, nói: “Lát nữa anh phải mở cuộc họp, thư ký nhỏ, em phải kết thúc chức trách kỹ nữ, hầu hạ côn ŧᏂịŧ này, hiểu rõ chưa? Hửm?”
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng sữa anh bắn vào chảy từ giữa chân Lâm Khả Ngải ra, dính lên phía trên tất chân màu đen. Ngay cả giày cao gót diễm lệ của cô cũng không may mắn thoát khỏi, cả người lại thêm chút hơi thở dâʍ ɭσạи.
Những lời anh nói thư ký nhỏ nghe hiểu, chuyện này có ý nghĩa lát nữa sẽ có nhiều người tiến vào… Mà cô, phải ở trước mặt bao người ti tiện phục vụ du͙© vọиɠ của anh, là kỹ nữ chân chính…
Cô nắm lấy ống quần của người đàn ông, dùng tư thế hèn mọn cầu xin: “Đừng như vậy được không? Ô… Đừng làm vậy chuyện khác em đều có thể đồng ý với anh… Ông chủ…”
Nếu chỉ làʍ t̠ìиɦ Lâm Khả Ngải sẽ không kháng cự, nhưng anh diệt sạch nhân cách của cô một lần nữa, làm thấp đi tự tôn của cô, chuyện này thực đáng sợ. Cô giống như con rối gỗ giật dây bị anh nắm chặt trong tay, không có quyền tự chủ, cô lo lắng sẽ có ngày mình đánh mất trong đó.
Côn ŧᏂịŧ cứng rắn sưng to vỗ lên mặt người phụ nữ, giống như đang đánh tỉnh cô đó là hi vọng xa vời, tất cả đều thối nát bất kham. Mà cô chỉ có thể như anh nghĩ, rơi vào địa ngục càng đi càng xa. Bắt đầu từ ngày cô gặp được anh, vận mệnh không thể sửa đổi, chỉ có thể thỏa hiệp.
Anh nâng cằm lên, nói: “Anh muốn làm em không thể ngăn cản. Yên tâm, sẽ không để kỹ nữ của anh bị người ta thấy được, em là của mình anh! Chỉ có anh mới thấy được cơ thể em!” Khi người đàn ông nói những lời này kèm theo chút khí phách sinh ra đã có sẵn, ngón cái vuốt ve gương mặt của thư ký nhỏ lộ ra rất nhiều dịu dàng.
“Ngoan, giống như cɧó ©áϊ bò vào, thư ký ngoan ngoãn của anh.”
Trái tim cô lạnh hơn nửa, biết đã không thể thay đổi, đành phải chịu khổ, ngoan ngoãn nói: “Vâng… Ông chủ…”