⬅ Trước Tiếp ➡
Sinh bánh bao xong linh cảm của cô trở lại, gần đây viết chuyện xưa “nhân ngư”, còn được công ty điện ảnh và truyền hình nhìn trúng muốn quay phim.
Chuyện này qua hai ngày, ở trong nhà nghỉ phép, Lâm Khả Ngải nằm trên sô pha xem phim truyền hình, để chân lên người Kỷ Lăng Giang cho anh mát xa.
Cô đột nhiên nhớ tới tiểu thuyết được quay, sau đó lại nghĩ tới tin tức liên quan tới mỹ nhân ngư trên mạng. Mấy câu hỏi này thích hợp hỏi đàn ông, cô lại tự tìm đường chết hỏi cha Kỷ tràn ngập ý nghĩ xấu xa.
“Ông xã ông xã, nếu anh nhặt được hai công chúa nhân ngư trên biển, một người là đuôi cá đầu người lớn lên xinh đẹp. Một người khác là đầu cá chân người lớn lên xấu, nhưng nó có chân, anh chỉ có thể chọn một về nhà, anh sẽ chọn ai?”
Kỷ Lăng Giang xoa bóp chân cô, xúc cảm khá tốt, lập tức hỏi lại: “Em là người nào?”
Lâm Khả Ngải ngây ngốc đáng yêu nói: “Ở đây không có em.”
“Vậy đều không cần. Cần hai người này có ích lợi gì? Có thể ăn sao? Làm sashimi hay nấu lẩu?”
“…”
Anh hỏi lại khiến Lâm Khả Ngải không biết nên đáp lại thế nào… Không ngờ anh còn có lúc thuần khiết như vậy!
Lâm Khả Ngải đỏ mặt giải thích một lựa chọn nội hàm chân chính.
Kỷ Lăng Giang hiểu, vẫn nói: “Em là người nào anh chọn người đó, không có em thì không cần, bảo bối, anh chỉ cần em.”
Dường như không thể coi là đáp án, nhưng câu nói của anh dỗ Lâm Khả Ngải vui vẻ ra mặt. Người đàn ông của cô, thường xuyên nói những lời không đứng đắn, nói những lời dâʍ đãиɠ thường như uống nước, nhưng thỉnh thoảng cũng nói những lời âu yếm… Vẫn có thể ngọt đến trái tim cô!
Lâm Khả Ngải rút chân về, trái lại nhào vào trong lòng anh, để đầu dựa lên vai anh, hai má lúm đồng tiền khỏi phải nói khiến người ta nhộn nhạo cỡ nào. Tuy Kỷ Lăng Giang giỏi trong việc dỗ phụ nữ, nhưng phụ nữ luôn không ngại nhiều những lời âu yếm, lời dâʍ gì đó khi lên giường có thể trợ hứng, nhưng xuống giường anh nói cô vợ nhỏ da mặt mỏng sẽ đỏ mặt, so sánh ra cô vẫn thích anh nói lời âu yếm hơn.
Cô cảm thấy mình vui tới mức sắp tràn ra, cô rất thỏa mãn đối với những lời này của người đàn ông, vui vẻ hôn anh. Cả người cô bò lên trên người anh, dán sát không một kẽ hở, môi lưỡi giao triền, ôm nhau hôn lấy nhau.
Kỷ Lăng Giang ước gì biến cô to cỡ ngón cái, mỗi ngày cho vào trong túi, ngọt ngào bay đầy ra.
Bánh bao nhỏ thấy hết quá trình thân thiết không biết xấu hổ hằng ngày của cha mẹ… Hôn sâu một lát Lâm Khả Ngải thở hổn hển nằm trong lòng người đàn ông, bàn tay nắm cúc áo trước ngực anh. Lâm Khả Ngải cọ đầu một lát, nằm trong lòng anh tìm vị trí thoải mái.
⬅ Trước Tiếp ➡