Anh nhìn gương mặt ửng đỏ của Lâm Khả Ngải, hôn lên lông mi cong vút của cô, cười khẽ nói:
“Mọi thứ của em, anh đều rất thích…”
…
Biệt thự Kỷ gia thực sự to hơn chung cư ở thành phố G nhiều, cũng trống trải hơn.
Vợ chồng son đều không thích người ngoài tiến vào cuộc sống của mình, cho nên Kỷ gia không có người giúp việc, nhưng khu biệt thự có nhân viên phụ trách quét dọn vệ sinh. Còn cuộc sống hằng ngày của hai cha con, tất cả đều giao cho Lâm Khả Ngải xử lý.
Trước khi cưới vợ Kỷ Lăng Giang là người cuồng công việc, mỗi năm anh đều ra nước ngoài một thời gian, còn phải đến các công ty con tuần tra. Nhưng mấy năm nay anh cố gắng giảm bớt số lần công tác, cô vợ nhỏ nhà anh nhát gan, anh lo lắng buổi tối cô ngủ một mình sẽ sợ hãi.
Từ lúc Kỷ Lăng Giang lên làm cha cũng không khác mấy, đừng nói là đi công tác, bạn tốt tụ tập, xã giao công ty có thể đẩy đều đẩy, không thể đẩy thì bàn bạc với cô. Tuy thỉnh thoảng anh nói ghét bỏ bánh bao, nhưng chuyện nên làm đều không bỏ sót. Có lần bánh bao phát sốt, anh canh giữ bên cạnh con trai suốt một đêm không ngủ.
Ngoại trừ khi lên giường, ngày thường sủng ái Lâm Khả Ngải lên trời, Lâm Khả Ngải biết anh là người “cha” tốt nhất.
Mỗi ngày tan làm mua đồ ăn, đúng giờ về nhà. Vợ chồng Kỷ gia sống như đôi vợ chồng bình thường, đơn giản không thể đơn giản hơn.
Lâm Khả Ngải thấy anh về nhà lập tức ném bánh bao cho anh “bồi dưỡng tình cảm”, mình thì vào phòng bếp chuẩn bị bữa tối.
Kỷ Lăng Giang đã là một người cha đủ tư cách, chẳng qua người cha này luôn có chút lệch lạc không biết lớn nhỏ.
Ví dụ như Lâm Khả Ngải đang rửa rau, ngay sau đó cô nghe thấy tiếng bánh bao khóc.
Cô vội vàng chạy ra, sau đó thấy Kỷ Lăng Giang ở phòng khách thay tã không thấm cho bánh bao, vừa cởi tã ra còn chưa kịp thay mới, con trai đã tiểu đầy lên người anh, áo bẩn không thể nhìn nổi… Kỷ Lăng Giang xoay người nhìn cô, chiếc áo hàng hiệu bị con trai vẽ bản đồ, cậu bé khóc to trước, ấm ức người đàn ông không biết nên nói gì cho phải…
Lâm Khả Ngải rất muốn ôm bụng cười lăn lộn, nhưng cô vẫn bận tâm tới mặt mũi của ông xã, cố gắng nhịn xuống trêu ghẹo: “Nướ© ŧıểυ của trẻ em là cường thân kiện thể, ông xã, anh hời rồi. Con trai của em rất thích cha, nếu không vì sao đứa bé không tiểu lên người em?”
Kỷ Lăng Giang chán nản: “Em…”