⬅ Trước Tiếp ➡
Anh không khống chế được dùng sức thao, những lời dâʍ đãиɠ đều nói cho cô nghe: “Mẹ kiếp… Thật sướng… A! Em xem, em cắn côn ŧᏂịŧ dâʍ đãиɠ cỡ nào? Hửm? Còn dám nói ông xã không thích sao? Thích nhất bảo bối của anh… Thao chết em! Con mẹ nó tao huyệt… Thật sướng!”
Loại tao huyệt cực phẩm này Kỷ Lăng Giang đều thao không chán ngấy, lưu luyến si mê của anh đối với là vĩnh hằng, chuyện này không nghi ngờ là chân thật đáng tin!
“A a… Ừm a… A… Thật lạnh… Thật sướng… Đại côn ŧᏂịŧ lợi hại nhất… Ừm a a… Ông xã… Em cũng thích ông xã… Ừm a… A… Đại côn ŧᏂịŧ… Ừm a… A a a… Thật thoải mái… Thao em… A…”
Vật nhỏ dâʍ đãиɠ này sắp bức điên Kỷ Lăng Giang! Hôm nay anh phải đùa chết cô, không ăn uống no đủ anh sẽ không bỏ qua cho cô!
Anh cầm lấy một khối băng, đặt lên cổ trắng nõn của Lâm Khả Ngải, bởi vì độ cong khối băng từ phần cổ vẫn luôn chảy tới trước bộ ngực to. Lạnh lẽo chạm lên núʍ ѵú nhỏ cứng rắn của người phụ nữ, cơ thể mềm mại nhạy cảm bị băng làm sướng, vú gặp kí©ɧ ŧɧí©ɧ mãnh liệt vậy mà trực tiếp phun sữa… Sữa màu trắng ngà không cần đè ép mút ra, vậy mà bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ phun ra như thế, đều phun lên gương mặt tuấn tú của Kỷ Lăng Giang.
Anh liếm môi, lưỡi liếm được mùi sữa tao ngọt của cô.
Cô phun sữa! Bị anh đùa giỡn tự động bắn ra sữa! Đầu quả tim của Kỷ Lăng Giang nhộn nhạo, kích động tột đỉnh, dưới háng điên cuồng cắm vào rút ra, nhanh hơn ban đầu mấy lần. Anh đè nặng khối băng thao đến tao tâm của cô, cô gái nhỏ bị chà đạp đều hoài nghi khối băng trong tiểu huyệt có bị anh đâm vỡ ra hay không…
“Dâʍ phụ! Sao em tiện như vậy! Bị người đàn ông chơi đến tự mình phun sữa! Tiểu tao hóa thiếu thao! Ừm… Phù… Tao hóa hầu hạ côn ŧᏂịŧ giỏi nhất, kỹ nữ cũng không tao tiện như em!”
Côn ŧᏂịŧ màu tím đỏ liên tục ra vào mị huyệt của người phụ nữ, bị cô mút chặt lấy. Người đàn ông thoáng dùng lực rút ra, lại chậm rãi cắm vào, có qua có lại lập tức sinh ra tiếng động không gián đoạn do cơ thể va chạm, cũng khiến hơi thở của hai người gấp gáp hơn.
Côn ŧᏂịŧ cắm trong tiểu huyệt, anh dùng lực mạnh bế cô gái nhỏ lên. Anh ôm cô thay đổi tư thế, để cô quỳ bò trên bàn cơm, hai đầu gối dán sát bàn bằng gỗ.
Côn ŧᏂịŧ không thể tưởng tượng dạo qua một vòng trong cơ thể cô, cọ tới khu vực kiều nộn nhạy cảm trong đường mòn, sướng tới mức Lâm Khả Ngải cao trào một lần.
“A a a a… A… Ừm… Quá kí©ɧ ŧɧí©ɧ… Ừm a… Sắp hỏng… A…”
⬅ Trước Tiếp ➡