Rất lâu sau Kỷ Lăng Giang mới ngẩng đầu khỏi hạ thân Lâm Khả Ngải, anh hôn lên cái miệng nhỏ thở hổn hển của cô, lưỡi mềm dây dưa, nước bọt từ khóe miệng chậm rãi chảy ra. Cô dùng tay nắm chặt cà vạt của người đàn ông, kéo anh lại gần mình, ôm nhau nóng bỏng với anh.
Bàn tay âu yếm từng tấc cơ thể của người phụ nữ, xúc cảm trong lòng bàn tay mềm mại tinh tế, Kỷ Lăng Giang cảm thán trong lòng, cơ thể cô là cấu tạo tuyệt diệu cỡ nào! Mọi thứ của cô đều là thịnh yến thuộc về anh!
“Ông xã… Ừm… Cắm vào đi… Cắm vào…” Lâm Khả Ngải vươn đầu lưỡi liếm yết hầu nhúc nhích của người đàn ông, rêи ɾỉ phát tao nói: “Tiểu tao huyệt của Ngải Ngải muốn đại côn ŧᏂịŧ thao… Ừm… Ông xã tới làm em đi… A… Rất muốn…”
Đôi chân dài mảnh quấn lấy eo Kỷ Lăng Giang, lúc trước còn ra vẻ làm người phụ nữ rụt rè hiểu chuyện đoan trang, lúc này nếm được vị lập tức hóa thành yêu tinh dụ hoặc người đàn ông. Trong xương cốt chính là tao hóa, thích hợp hút khô tinh phách của người đàn ông nhất.
Chẳng trách Kỷ Lăng Giang luôn viết kịch bản bắt nạt cô, bản tính như vậy, chính là cô bé dâʍ đãиɠ cho anh khinh nhục.
“Nhưng mà… Ông xã còn chưa lấp đầy bụng đâu, cục cưng em nói xem làm sao bây giờ?” Kỷ Lăng Giang bóp chặt núʍ ѵú phấn hồng, nhẹ nhàng véo trên đầu ngón tay, viên thịt non mềm lập tức cứng lên.
Lâm Khả Ngải cắn môi, cảm thấy người đàn ông này thật xấu! Nhưng cô rất thích cảm giác bị bắt nạt bị đùa giỡn bị đùa bỡn, trời sinh chính là đồ đê tiện dâʍ đãиɠ chịu ngược.
Bên cạnh là hai lọ nhỏ, có vị cà chua và dâu tây, Kỷ Lăng Giang dùng ngón tay lấy một ít, bôi lên nhũ thịt trắng nõn của Lâm Khả Ngải. Mứt trái cây màu đỏ vây quanh núʍ ѵú nhỏ, phấn nộn khiến Kỷ Lăng Giang muốn cắn rớt! Thật đáng yêu… Mê người muốn mạng… Cô gái nhỏ này biết anh muốn chơi gì, chủ động kéo tay người đàn ông, ngậm lấy ngón tay dính mứt trái cây của anh, liém sạch sẽ ngón tay.
“Ừm… Ừm a…”
Kỷ Lăng Giang sờ gương mặt đỏ bừng của cô vợ nhỏ nhà anh, cười nói: “Đúng là bảo bối ngoan ngoãn.”
Khi nhả ngón tay ra đều kéo theo sợi tơ bạc, không hiểu sao Lâm Khả Ngải cảm thấy hơi say. Cô nheo mắt lại, đứng dậy đè người đàn ông trước ngực cô, nâng lên cơ thể kiều mị của mình, má lúm đồng tiền như ẩn như hiện, ngoan ngoãn nói: “Đây là điểm tâm ngọt trước khi ăn cơm của ông xã… Hoan nghênh nhấm nháp…”
Thịt đều đút tới bên miệng Kỷ Lăng Giang, anh không ăn chẳng phải hết nói nổi sao?