Thấy nước trái cây màu đỏ tươi và dâʍ ɖị©ɧ trong suốt chảy xuôi dòng xuống, loại sắc thái nồng đậm và cơ thể mềm mại của cô quậy với nhau có loại cảm giác yêu mị kỳ dị. Giống như là màu sắc trời sinh nên tự đi kèm trên người cô, ăn khớp với cô như vậy.
Đôi mắt Kỷ Lăng Giang tỏa ra ánh sáng lam, lập tức dấy lên lửa dục. Anh nhìn hình ảnh này mà miệng đắng lưỡi khô, đói khát không thôi. Anh nâng hai chân của người phụ nữ lên, tới gần giữa hai chân cô, há miệng toàn bộ tao huyệt bị Kỷ Lăng Giang bao bọc trong miệng, đầu lưỡi liếʍ ɭáρ từ dưới lên trên, ăn phát ra tiếng chậc chậc.
Lâm Khả Ngải đưa cơ thể sát lại gần người đàn ông, mái tóc đen nhánh từ bả vai mượt mà trượt xuống, phiêu tán trên bàn hình thành độ cong hoàn mỹ. Cô ngẩng đầu, hành động phóng đãng mà rêи ɾỉ: “A a… A… Thật sướng… Ừm… Ông xã… Lại, lại ăn thêm chút nữa… Ách ách a… A a a… Thật sướng… Ừm a… Tiểu tao huyệt sướng quá… Ừm a…”
Quả cherry bị đè nát đều chui vào bụng Kỷ Lăng Giang, anh chẹp miệng nói: “Thật ngọt cục cưng… Ăn ngon thật…”
Hương vị trái cây xen lẫn thơm ngọt trên người người phụ nữ, ngon miệng hơn bất cứ thứ gì anh từng ăn! Dâʍ đãиɠ trên người cô khiến người đàn ông càng hãm sâu, không thể không dừng tay.
Kỷ Lăng Giang vùi đầu dưới người cô liếʍ ɭáρ từng đợt, lại mút thịt đế một lát, khiến tiểu huyệt phun ra nhiều dâʍ ŧᏂủy̠.
Lại cầm cherry, anh còn chê chưa chơi đã, lại nhét thêm một quả vào tiểu huyệt của người phụ nữ cho cô kẹp, đợi nát ra lại đút cho anh ăn.
Anh thích cảm giác được tiểu huyệt đút ăn, tư vị ngọt ngào còn mê người.
Lâm Khả Ngải lắc đầu hừ hừ nói: “A… Anh… Anh đáng ghét… A ừm… Ông xã hư… A… A… Đáng ghét…”
Cô mở miệng nói không cần, nhưng cơ thể rất thành thật cắn trái cây, không ngừng xoắn chặt lấy nó, tìm mọi cách đè nát quả cherry trong cơ thể cô.
“Ngoan, dùng tiểu mật huyệt của em đút ông xã ăn trái cây, nếu không ông xã không cho đại côn ŧᏂịŧ ăn…” Kỷ Lăng Giang nhìn chằm chằm tiểu huyệt tham lam co giật lại, anh vươn đầu lưỡi ra liếm hai mảnh môi hυyệŧ thật dày, chờ đợi nhấm nháp mỹ vị.
Hơi thở từ lỗ mũi người đàn ông thở ra sẽ khiến Lâm Khả Ngải cảm thấy ngứa ngáy, vẫn luôn ngứa tới tao tâm, nóng lòng muốn qυყ đầυ thô to cắm vào thao lộng.
Tao huyệt khó nhịn mà buộc chặt, vì đổi lấy tình ái cực hạn mình muốn Lâm Khả Ngải dùng hết toàn lực, lần này nhanh chóng kẹp nát cherry…
“Ừm… A a… Mời ông xã nhấm nháp… Dùng tao thủy ngâm… A a a… Ngâm ra cherry đi… Ừm ách… A… A… Liếm sạch sẽ… A… Tiểu tao huyệt…” Lâm Khả Ngải kêu dâʍ cầu xin.