Kỷ Lăng Giang còn rất nghe lời, rút ngón tay ra, dùng môi mỏng mút mật nước phía trên, tà ác nói: “Thật ngọt!”
Nói như vậy khiến Lâm Khả Ngải xấu hổ gương mặt đỏ bừng, vỗ nhẹ anh dỗi: “Mau bưng đi!”
Đùa giỡn bà xã đại nhân đáng yêu xong, Kỷ Lăng Giang mới bưng đĩa tới bàn ăn cơm.
Hôm nay làm bánh cuốn, lớp vỏ hơi móng, còn có hành cắt nhỏ, dưa chuột, cà rốt thái sợi, có hai loại thịt là thịt gà và thịt bò, kèm theo ít cà chua sa tế và dâu tây ngọt. Còn có hai cốc nước ngô, cùng với trái cây chuẩn bị ăn sau khi ăn cơm xong, có thể nói bữa sáng này vô cùng phong phú.
Đây là cuộc sống có người phụ nữ trong nhà.
Cô vừa định ngồi xuống đã bị Kỷ Lăng Giang kéo ngồi lên đùi, ngồi lên chân anh bị giở trò vuốt ve.
“Cục cưng, cởi tạp dề ra.” Kỷ Lăng Giang cởi dây cài sau lưng cô nói.
Từ khi anh cởi tạp dề, toàn thân Lâm Khả Ngải lộ ra trắng nõn như ngọc, phiếm vầng sáng, da thịt này trong thời ở cữ khỏi phải nói lung linh thủy nộn cỡ nào.
Trong khoảng thời gian này Lâm Khả Ngải bị anh đè trong biệt thự thao bất cứ lúc nào, toàn bộ ngôi nhà bao gồm mỗi phòng đều được bọn họ chơi, mỗi tấc da thịt đều dính tϊиɧ ɖϊ©h͙ của anh.
Anh là hung thủ nghẹn lâu được thả ra, khi xằng bậy muốn bao nhiêu dâʍ mĩ có bấy nhiêu dâʍ mĩ, thích ăn vạ cô lăn lộn cô. Còn nói mình đã một năm không thân thiết với cô, muốn bổ sung lại. Một năm có 365 ngày, anh một ngày phải bắn ít nhất 2 lần, sẽ là 730 lần, trừ đi số lẻ cũng còn 700 lần… Lâm Khả Ngải bị những lời này của anh làm cho á khẩu không trả lời được, dù sao đều là anh có đạo lý, anh chính là muốn làm với cô, không cho thương lượng! Có đôi khi Lâm Khả Ngải sẽ chủ động cầu hoan với anh, làʍ t̠ìиɦ với anh.
Lần hai người chơi điên nhất là làʍ t̠ìиɦ cả ngày, Kỷ Lăng Giang ấn cô trên giường không ngừng thao, cô vừa khóc vừa bị thao, làm đến cuối cùng Kỷ Lăng Giang không bắn ra được gì, mới tha cho cô. Kết cục túng dục chính là tiểu nộn huyệt bị đại côn ŧᏂịŧ thao sưng, rất vất vả nghỉ ngơi mấy ngày, hôm nay khôi phục người đàn ông lại chơi cô ở phòng bếp, làm không biết mệt.
Có người nói đàn ông buộc garô tìиɧ ɖu͙© giảm thấp, Lâm Khả Ngải cảm thấy những lời này là nói linh tinh! Anh giảm đi chỗ nào? Trái lại càng mạnh hơn thì có!
Kỷ Lăng Giang ôm cô, chỉ huy: “Đút anh uống!”