⬅ Trước Tiếp ➡
Anh không nói gì, dùng hành động biểu đạt đáp lại cô. Nụ hôn của anh dừng ở trên bụng cô, môi mỏng mút vết rạn trên bụng, lưu lại nước bọt và dấu hôn tràn ngập ý chiếm hữu của anh, sau đó hôn lên phần thịt ở bụng của cô.
Người đàn ông này luôn dùng hành động của anh nói cho cô, Lâm Khả Ngải là bảo bối trong lòng bàn tay anh, công chúa dưới gối, nữ thần đời đời kiếp kiếp. Anh không cần mở miệng nói lời hay, lập tức khiến Lâm Khả Ngải hiểu.
Môi anh đi tới cái rốn tinh xảo, liếʍ ʍúŧ thật mạnh nơi này. Đây là vùng đất nhạy cảm của người phụ nữ, có thể khiến cô nhạy cảm run lẩy bẩy.
“A… A…”
Run rẩy từng cơn, chân tâm đều đã ươn ướt, cô gái nhỏ dâʍ đãиɠ kiều nộn đúng là vô cùng nhạy cảm!
Kỷ Lăng Giang ngẩng đầu lên, si ngốc nói: “Ngải Ngải…”
Hai người tình cảm mãnh liệt ôm hôn nhau, Lâm Khả Ngải cũng chủ động vươn tay cởϊ qυầи áo trên người Kỷ Lăng Giang, âu yếm bộ phận quan trọng của anh. Mà Kỷ Lăng Giang cũng không nhàn rỗi, tấn công nửa người dưới của cô, định cởϊ qυầи jean của cô ra.
Côn ŧᏂịŧ thô to bị Lâm Khả Ngải nắm lấy, chỗ đó sưng to giống như sắp nổ mạnh. Tiếng thở dốc của Kỷ Lăng Giang trầm trọng hơn, nửa năm không nếm thử tình ái, anh sắp nghẹn đến mức nổi điên!
Lâm Khả Ngải cảm nhận được côn ŧᏂịŧ nóng lên biến to trong lòng bàn tay cô. Cô hôn môi với anh, tứ chi quấn quít lấy nhau, tay nhỏ nắm chắc côn ŧᏂịŧ tuốt trên dưới thủ dâʍ giúp anh.
“Ừm… Ừm a…”
Ngay cả hơi thở đều dây dưa không dời một tấc, triền miên đến mức vạn vật đều mệt mỏi.
Quần jean khó cởi được anh cởi ra, đầu ngón tay anh thành công chạm vào nơi ướŧ áŧ, đó là dâʍ ɖị©ɧ người phụ nữ phân bố ra.
Cô gái nhỏ nũng nịu kiều diễm nằm dưới người anh, cơ thể người phụ nữ trần trụi, da thịt tuyết trắng non mịn. Cô không mặc qυầи ɭóŧ! Kỷ Lăng Giang ý thức được chuyện này, khí huyết cả người như bị thiêu đốt, ngón tay lập tức cắm vào tiểu tao huyệt chưa căng ra đã lâu.
“A! Đau… Anh nhẹ chút ông xã…” Lâm Khả Ngải kêu đau, thịt non của cô không chịu nổi.
Kỷ Lăng Giang chọc ngón tay vào trong một lát, đôi mắt xanh thẳm trở nên tối đen: “Tao hóa! Qυầи ɭóŧ đều không mặc? Muốn quyến rũ ông xã sao?”
Vòng ngực vòng mông của người phụ nữ đầy đặn không chỉ một chút, đồ lót trước đây đâu mặc được, không phải quá to thì hơi nhỏ, đã lâu cô không mặc đồ lót.
Không có đồ lót, như vậy càng tiện cho Kỷ Lăng Giang thao. Anh yêu chết quyến rũ vô hình của người phụ nữ này, ngón tay cử động mấy cái, nói với cô: “Bảo bối, sau này ở nhà đều không cần mặc biết không? Ông xã muốn thao huyệt lúc nào cũng có thể thao!”
⬅ Trước Tiếp ➡