Dấm bay tận trời, còn như hung thần ác sát, gần đây Lâm Khả Ngải bị anh nuông chiều, anh vừa nói Lâm Khả Ngải đều bị hung dữ của anh dọa khóc. Cô dùng gương mặt đáng yêu mềm mại, ấm ức nói: “Anh nói chuyện đừng hung dữ như vậy được không?”
Thật hoài niệm khi mang thai từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ Kỷ Lăng Giang đều dịu dàng với cô, lúc trước cô còn chê phiền.
Kỷ Lăng Giang nhíu mày, dường như hơi hung dữ… Anh khụ khụ, đè thấp giọng nói: “Dù sao em là của anh.”
Lâm Khả Ngải ôn tồn giảng đạo lý với anh: “Bé con là con trai của anh, không phải người khác. Hơn nữa đứa bé còn nhỏ như thế, không uống sữa mẹ thì uống gì? Đứa bé lớn lên kiểu gì?”
“Anh không uống sữa mẹ, không phải vẫn lớn được ư?” Kỷ Lăng Giang hừ lạnh nói.
Lâm Khả Ngải ngây ngẩn cả người, nhìn anh từ trên xuống dưới, vóc dáng cao như thế, vậy mà từ nhỏ không uống sữa mẹ? Anh bây giờ không phải là đền bù thời cũ đấy chứ…
“Vậy khi anh còn trẻ uống gì?”
“Sữa bò.”
Có khả năng đàn ông Kỷ gia bọn họ đều có tật xấu, chính là không chịu cho con trai uống sữa mẹ. Anh uống sữa bò lớn lên, sau này lớn một chút lập tức căm thù hương vị sữa bò tận xương tủy, ngay cả kẹo sữa đều không ăn, từ nhỏ đã không thích uống sữa bò.
Không ngờ tới cưới bà xã được vị sữa yêu thích, anh nghĩ anh cũng bình an trưởng thành, vậy con trai anh cũng như thế đi, đợi đứa bé trưởng thành kết hôn lại đòi bà xã mình uống sữa đi.
Lâm Khả Ngải xem như đã hiểu chấp niệm của anh đối với sữa của cô, cô lại nghĩ thầm, còn chưa mở miệng nói gì, đã bị người đàn ông ấn dưới người, chỉ trong nháy mắt kéo áo trên người cô ra.
“Ngoan, để ông xã uống hai ngụm…”
Anh lại cúi đầu hôn bộ ngực tràn ngập sữa tươi của người phụ nữ, sữa hôm nay nhiều hơn hôm qua nhiều. Kỷ Lăng Giang uống sữa của cô thỏa thích, đó là thực sự yêu thích cô!
Nhìn anh si mê với cô, trái tim Lâm Khả Ngải lại mềm nhũn, sao có thể từ chối anh. Cô ôm cổ người đàn ông đưa ngực dán sát lại gần, giọng nói dịu dàng vang lên: “Được… Ừm… Anh chậm rãi ăn… Đừng nóng vội…”
Có câu anh nói rất đúng, toàn thân cô đều là của anh, bọn họ buộc chặt lẫn nhau, nên giao phó cho đối phương sở hữu.
Hằng ngày bé cưng của cô rất ngoan, không thích khóc không thích quậy, thích ngủ, cho nên buổi tối cũng không ầm ĩ. Buổi tối mỗi ngày chỉ xem đứa bé một hai lần, không cần dỗ đã ngủ. Khi tỉnh thích cười ha ha, tính cách tốt y như mẹ.