⬅ Trước Tiếp ➡
Đứa bé lớn lên từng ngày, Lâm Khả Ngải ghi chép lại dáng vẻ lớn dần của đứa bé, viết nhật ký. Có đôi khi nhìn đứa bé ngủ thϊếp đi cô vô cùng vui vẻ, nhìn đứa bé ngủ cũng cười lộ ra má lúm đồng tiền.
Nhưng cô càng như vậy, ông xã cô càng bực bội…
Lâm Khả Ngải không thèm để ý người đàn ông kia, cô đang ở cữ, mà trong tháng này có chuyện phiền phức nhất… Chính là cô không tiết sữa!
Bộ ngực sưng đau nhưng không ra một giọt sữa, cứ tiếp tục như vậy sẽ phải mời người giúp thúc giục sữa chảy ra!
“Ông xã, anh tới đây.” Lâm Khả Ngải nói.
Đêm đã khuya, đứa bé được Kỷ Lăng Giang ôm tới giường trẻ sơ sinh, mới đút sữa bột xong, lúc này đang ngủ say. Ở trong thế giới của đứa bé chỉ ăn với ngủ, không cần quan tâm chút chuyện gì.
Anh được Lâm Khả Ngải triệu hoán tới, nói: “Làm sao vậy cục cưng? Gọi anh có chuyện gì?”
Lâm Khả Ngải đỏ mặt, cởi cúc áo của áo ngủ trên người mình, chậm rãi lộ ra bộ ngực trắng nõn. Trải qua lần phát dục thứ hai bộ ngực nhìn càng to hơn, trong bộ ngực nặng trịch còn có sữa ngọt.
Đôi mắt Kỷ Lăng Giang nhìn chằm chằm không chớp, khi cô sáu tháng Kỷ Lăng Giang không còn chạm vào một cọng tóc của cô. Nghe nói trong thời gian ở cữ phải điều trị sau sinh không thể mệt, càng chiếu cố cẩn thận hơn thời gian mang thai, liên quan tới khỏe mạnh nửa đời sau của cô, cho nên anh không dám quậy cô.
Chính là không ngửi qua mấy lần thịt, mỗi ngày ăn chay, đột nhiên thấy thịt không phải chỉ nhìn chằm chằm không chớp mắt, chỉ thiếu chút nữa nhào lên.
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, Lâm Khả Ngải có chút thẹn thùng, cô e thẹn nói: “Ông xã, anh tới đây, tới giúp em mút ra, xem có thể ra sữa không.”
Còn có phúc lợi này ư? Kỷ Lăng Giang còn tưởng anh phải ăn chay tới khi ở cữ xong.
“Được, được.” Anh nói.
Cả người giống y như sói đói lao tới, trực tiếp đè Lâm Khả Ngải lên giường to trong phòng ngủ hai người.
Đối mặt với bộ ngực to trắng nõn mê người, đầu tiên là Kỷ Lăng Giang dùng tay sờ một lát, cảm nhận mềm mại trơn mềm trước sau như một. Lại dùng lòng bàn tay nâng lên, đỡ lấy nhũ thịt có trọng lượng.
“Bé ngoan, ngực em lại to hơn… Cỡ E đúng không? Em nhìn xem co dãn cỡ nào, giống y như cục bột, ông xã đều không cầm được…”
Lúc gần sinh cô không mặc áσ ɭóŧ, bộ ngực vừa trướng vừa đau, đâu thể mặc được, sao biết bây giờ mặc cỡ gì? Chỉ đoán chắc chắn là không nhỏ được.
“Không rõ lắm, anh, anh nhanh hút sữa ra!” Gương mặt cô đỏ bừng thúc giục.
⬅ Trước Tiếp ➡