⬅ Trước Tiếp ➡
Chẳng phải cô không yêu đứa nhỏ này, trái lại cô rất yêu. Nhưng năm nay cô mới tốt nghiệp, đặt trong xã hội là một cô gái bình thường, đã gả chồng sinh con.
Lúc trước còn không cảm thấy, nhưng khi sắp sinh cô sẽ hoảng loạn. Đứa nhỏ này không phải là vật phẩm, đứa bé có sinh mệnh có tư tưởng, phải làm thế nào mới thành người mẹ tốt? Nên dạy dỗ đứa bé thế nào? Lý luận tri thức còn nhiều, lúc này Lâm Khả Ngải không biết nên ứng phó thế nào.
Trong phòng còn có Cố Kiều, vốn là tới an ủi bạn thân, nhìn Kỷ Lăng Giang trở lại thì không ở lâu.
“Anh đút cơm cho cậu ấy đi.” Sau khi Cố Kiều nói xong thì đóng cửa lại.
Kỷ Lăng Giang nhìn bát cơm, bên trong không chạm vào chút nào, cô mang thai khiến anh cảm thấy đau đầu là chuyện này, không chịu ăn cơm!
Anh rút khăn giấy lau nước mắt trên mặt Lâm Khả Ngải, lại véo nhẹ mũi của cô, sau đó mới nói: “Sợ cái gì? Là ông xã không cho em đủ cảm giác an toàn sao? Có anh ở đây, em không cần lo lắng vấn đề nuôi dưỡng đứa bé, anh sẽ nuôi hai người.”
Khi anh nói chuyện với cô vĩnh viễn dịu dàng nhẹ nhàng chậm chạp không nóng không vội, cho nên anh chỉ muốn vừa mở miệng sẽ khiến Lâm Khả Ngải cảm thấy an tâm. Lâm Khả Ngải dừng khóc, đôi mắt đẫm lệ mông lung nhìn anh nói: “Nhưng mà… Nhưng mà em không biết phải làm một người mẹ tốt thế nào, nếu em không dạy được đứa bé thì làm sao đây? Sau này đứa bé không nghe lời em thì làm sao giờ? Đứa bé không thích em thì sao?”
Sau khi Kỷ Lăng Giang nghe xong cười nói: “Cục cưng ngốc của anh, đứa bé còn có cha, em còn có ông xã, em không dạy được đứa bé thì còn có anh. Đứa bé không nghe lời anh sẽ dạy dỗ đứa bé, anh sẽ chiếu cố hai mẹ con em.” Sao vật nhỏ này lại bỏ qua anh như thế?
Lâm Khả Ngải bĩu môi, lông mi thật dài ướt đẫm, lắc đầu nói: “Chuyện này không giống! Em là mẹ của đứa bé, nếu em không làm tốt thì sao được? Em cũng cần phải gánh vác trách nhiệm vì đứa bé, nhưng mà em sợ… Em không gánh vác nổi.”
Dưới cái nhìn của Kỷ Lăng Giang cô có thể nghĩ như vậy đã nói lên cô là một người mẹ tốt, người phụ nữ của anh, cẩn thận dịu dàng đáng yêu còn hào phóng, dùng hết từ trên thế gian cũng không biểu đạt được ái mộ của anh đối với cô.
“Anh tin em nhất định sẽ là người mẹ tốt.” Kỷ Lăng Giang nói khẽ.
Lâm Khả Ngải nhìn thẳng vào mắt anh, trên gương mặt anh là tràn ngập tin tưởng đối với cô. Loại cảm giác được người ta tin tưởng này lập tức đốt sáng người cô, dường như cô không còn sợ hãi đối với việc làm mẹ nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡