⬅ Trước Tiếp ➡
Mấy bức ảnh thời nhỏ của Lâm Khả Ngải số lượng không nhiều còn ở trong tay Kỷ Lăng Giang, mỗi lần nhìn khiến anh đều muốn xuyên thời không về ôm một cái. Tiểu Ngải Ngải sẽ khiến anh động lòng, cũng khiến anh đau lòng.
Cô nói muốn sinh đứa thứ hai, Kỷ Lăng Giang vừa nghe vội vàng không ngừng lắc đầu: “Đứa thứ hai thì thôi, không cần sinh thêm nữa.”
“Vì sao?” Lâm Khả Ngải ngửa đầu.
Cô ngồi ở mép giường, ưỡn bụng, mà Kỷ Lăng Giang đứng trước người cô.
Người đàn ông ngồi xổm xuống, ngồi ngang hàng với cô, đôi tay nắm lấy hai tai cô cười khổ nói: “Em xem lần này em chịu khổ cỡ nào? Ăn không ngon ngủ cũng không yên, eo đau chân sưng, sau này sinh còn gian nan đau hơn, sao anh nỡ để em chịu thêm lần nữa? Chúng ta sinh một đứa là đủ, sau này không cần đứa nữa có được không?”
Đứa nhỏ này đến khiến anh vô cùng vui sướng, nhưng anh càng lo lắng cho cơ thể cô. Hơn nữa sau này nuôi con càng là chuyện khó khăn, bên cạnh anh chỉ cần có cô là đủ.
“Thật sự không sinh sao? Nhưng anh muốn con gái mà, dù sao chúng ta cũng phải nhi nữ song toàn.” Trong khoảng thời gian này Lâm Khả Ngải thực sự rất mệt, cho dù được chăm sóc cẩn thận nhưng dù sao cô cũng là người có thai, tiêu hao rất lớn.
Kỷ Lăng Giang cười sờ đầu cô nói: “Ai nói anh không có con gái? Anh đã có con gái.”
“Hả?” Lâm Khả Ngải ngẩn ngơ.
Sau đó gương mặt cô đỏ bừng, cô đã hiểu rõ ý của anh, con gái anh nói là cô. Cô từng gọi Kỷ Lăng Giang là cha, còn ở trên giường chơi trò chơi tình ái cấm kỵ với anh… Hơn nữa là cô chủ động nói muốn chơi! Trên người anh thực sự… Có tình thương của cha.
Kỷ Lăng Giang hôn gương mặt đáng yêu của cô, cảm thán Ngải Ngải của anh thật đáng yêu! Nói: “Em chính là công chúa nhỏ của anh, con gái bảo bối của anh, bà xã duy nhất của anh, cho nên anh không cần ai khác. Mua váy cho em, dẫn em đi ăn ngon, sủng ái của anh chỉ cho mình em, như vậy không tốt sao?”
Anh cần, chỉ là cô mà thôi.
Không hiểu sao những lời này khiến Lâm Khả Ngải muốn khóc, cảm xúc của cô hay thay đổi, chỉ trong nháy mắt nước mắt chảy ra.
Ngón cái của người đàn ông mơn trớn nước mắt ở khóe mắt cô, nhẹ nhàng hôn lên đôi mắt, thở dài: “Em nói xem, vật nhỏ, mang thai đã khóc bao nhiêu lần? Con của anh sẽ không phải là bánh bao hay khóc đấy chứ?”
Kỷ Lăng Giang thuận thế đứng dậy, chuẩn bị lấy khăn tay lau nước mắt cho vật nhỏ này.
Anh vừa đứng dậy Lâm Khả Ngải kéo thắt lưng của anh, gương mặt nhỏ nhắn dán sát vào bụng người đàn ông.
⬅ Trước Tiếp ➡