Quần áo hơi rườm rà, anh tránh khỏi bụng cô gái nhỏ, hôn lên gương mặt tinh xảo của cô, cởi từng món đồ ra, sau đó lộ ra da thịt thánh khiết hơn tuyết mùa đông. Trong trắng tinh khiết còn kèm theo chút phấn hồng đã lâu không thấy, đôi mắt màu lam lập tức tràn ngập du͙© vọиɠ.
Cô cũng nâng tay lên, cởi cúc áo anh mới cài.
Hiện giờ không phải sáng sớm, Kỷ Lăng Giang thay quần áo vì lát nữa phải tham dự cuộc họp, nhưng lúc này anh bị quyến rũ đâu còn nhớ rõ cuộc họp gì, lý trí còn lại duy nhất là đừng làm cô và đứa bé bị thương.
“Ừm… A…”
Đã lâu rồi cô không làm, bàn tay anh vuốt ve lên, loại cảm giác quen thuộc này khiến tim cô đập nhanh, Lâm Khả Ngải không nhịn được ngửa đầu rêи ɾỉ.
Bàn tay to xé qυầи ɭóŧ tan thành mây khói, ngón tay vươn ra chạm vào tao huyệt ẩm ướt róc rách nước của cô, đầu ngón tay cắm vào trong tao huyệt của cô rút ra đâm vào, môi mỏng hàm chứa núʍ ѵú nhỏ mềm mại của cô mút lấy. Đã bao lâu anh không chiếm lĩnh cơ thể cô như vậy? Kỷ Lăng Giang không biết, anh chỉ biết mức độ mình thèm khát cô đang lan tràn.
“Cục cưng, cục cưng… Nếu không thoải mái thì nói cho ông xã, nghe thấy không? Hửm?” Kỷ Lăng Giang kích động tới mấy vẫn không quên bảo bối của anh.
Cơ thể mềm mại của Lâm Khả Ngải run rẩy, nắm lấy cánh tay của người đàn ông, sóng nhũ lay động, rêи ɾỉ: “Ừm… Đã biết… A… A… Đừng dùng ngón tay… A a… Muốn ông xã tiến vào… Cắm vào… Tiểu tao huyệt muốn… Ừm a a… Muốn bị thao… A…”
Cô vừa kêu Kỷ Lăng Giang không chịu nổi, không chịu nổi người phụ nữ dâʍ đãиɠ quyến rũ, không chịu nổi cô giống như dâʍ phụ cầu hoan với anh. Kỷ Lăng Giang đánh lên mông cô một cái, không mạnh, mông thịt bắn lên mấy cái, anh nói: “Tao hóa, không được kêu! Em kêu khiến anh muốn thao chết em…”
Nghĩ tới ngày thường làʍ t̠ìиɦ anh cũng có loại tác phong muốn mạng này, Lâm Khả Ngải không dám kêu dâʍ nữa, nghiến răng thở dốc.
Kỷ Lăng Giang cởϊ qυầи áo của mình ra, hai người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ đối diện, anh nằm xuống bên cạnh cô, nụ hôn như mưa rơi dừng lên cổ, má hồng, ngực cô. Bên tai là tiếng rêи ɾỉ mà ngâm khẽ của cô, nghe phá lệ êm tai.
Trong tiểu huyệt phân bố đủ dâʍ ŧᏂủy̠, một lát sau nuốt trọn ba ngón tay anh, có thể thấy tiểu huyệt của cô tham ăn cỡ nào.
“A ừm… A a… A… Ông xã… Thật khó chịu… Ừm a… A…”
Cô không ngừng thở dốc, Kỷ Lăng Giang cảm thấy nửa người dưới của mình sắp bị phế đi, côn ŧᏂịŧ cứng rắn như sắt. Anh nâng một chân cô lên, lấy tư thế cắm từ sườn chậm rãi thao vào trong mỹ huyệt của Lâm Khả Ngải.