“Không sao, em có thể bảo Viên Viên tới đây ở, chỉ mấy ngày mà thôi, anh trở về sớm một chút là được.” Lâm Khả Ngải nằm trên sô pha uể oải nói.
Kỷ Lăng Giang vén tóc mái của cô, nhẹ nhàng hôn một cái, nói: “Vậy anh đi thu dọn hành lý, em và con ở nhà đợi anh về.”
Anh nói muốn đi thu dọn hành lý, Lâm Khả Ngải ngồi dậy nói: “Ừm, để em giúp anh phối quần áo.”
Cô mới đứng dậy đã bị Kỷ Lăng Giang ấn trở về: “Ngoan ngoãn nằm im đi, để anh tự mình làm! Em cũng không ăn gì, đừng để mệt chết. Trong nồi còn có canh, sau khi anh rời đi dù thế nào em cũng phải ăn một ít, đừng để bụng rỗng đi ngủ, muốn ăn món gì thì gọi điện cho trợ lý của anh, có chuyện khác thì tìm Trần Hằng, nhất định phải cùng Ngô Viên Viên đến trường học. Người không quen biết gõ cửa em đừng mở, nói chuyện với em cũng đừng để ý, nghe thấy chưa?”
“Đã biết, gia chủ đại nhân của em.”
Gia chủ đại nhân? Chủ một nhà… Ừm, Kỷ Lăng Giang thích xưng hô này, anh hôn lên mắt cô, nhẹ giọng nói: “Ngoan.”
Từ khi biết cô mang thai Kỷ Lăng Giang đối xử với cô như vậy, cô giống như thiếu nữ tàn phế ngu ngốc… Rõ ràng cô còn chưa to bụng, còn mời người giúp việc, nhưng anh luôn ôm mọi việc lớn bé, không cho cô làm gì cả.
Ở trong mắt anh cô giống như búp bê sứ chạm vào là vỡ, tri kỷ quan tâm, cẩn thận chiếu cố tỉ mỉ, khỏi phải nói che chở cẩn thận cỡ nào. Hiện giờ đừng nói là nấu cơm, rửa bát đều không cần cô quản, ngoại trừ ăn chính là ngủ, muốn viết gì đó còn hạn chế thời gian lên mạng.
Anh còn viết phương án thời gian mang thai cho cô, còn chuyên tâm hơn khi anh viết kế hoạch công tác.
Mới đầu cô thực sự không chịu nổi loại cảm giác luôn được người ta cưng chiều như thế, kéo Kỷ Lăng Giang qua tẩy não, nói một đống cái gì mà ông nội và bà nội có thai đều ra ngoài làm việc, người phụ nữ thời cổ điều kiện khổ hơn vẫn ra con khỏe mạnh bình thường…
Lâm Khả Ngải không ngờ tới thân là phụ nữ sẽ có ngày giáo huấn đàn ông tư tưởng này… Chẳng lẽ không phải là thẳng nam giáo huấn phụ nữ sao?
Những lời cô nói rách cả miệng bị một câu của Kỷ Lăng Giang nghẹn trở về.
“Người phụ nữ khác có khổ hay không đều không liên quan tới anh, em là người phụ nữ của anh, anh sẽ không để em sống cuộc sống khổ sở như vậy.”
Những lời khí phách lại sủng nịnh này khiến Lâm Khả Ngải vô cùng cảm động, sau đó lập tức thành thật, chuyện gì cũng nghe lời anh. Mọi việc đều do anh làm, cho nên cô nằm trở về.