Trên mông nhỏ của cô đều bị tô lên dâʍ ŧᏂủy̠, tao huyệt và cúc huyệt cũng dinh dính.
“Ừm a a… Thoải mái… A… A… Ông xã… Tiểu cúc huyệt bị ông xã… Ừm… Cắm thật thoải mái… Ưm a… A ưm a… Ông xã… Tiểu tao nô thật sướng… A…”
Lâm Khả Ngải kêu dâʍ, lại ngậm côn ŧᏂịŧ vào, cái miệng nhỏ bị cắm tràn đầy, quai hàm chỉ trong nháy mắt lõm xuống.
“Nô nhi ngoan, lát nữa thao đại côn ŧᏂịŧ vào em sẽ càng sướng hơn! Ừm… Hạt đậu nhỏ này thật đáng yêu, sao tao huyệt ăn ngon như vậy, thao thế nào cũng không ngán… Ông xã muốn thao nát ba cái miệng của tiểu tao nô!”
Người đàn ông nói xong lập tức đẩy hông, khiến côn ŧᏂịŧ nhanh chóng ra vào đôi môi đỏ của người phụ nữ, cắm tới tận cổ họng của cô, thiếu chút nữa cắm phá yết hầu của cô, khiến cô buồn nôn.
Nghe nói anh muốn thao miệng của cô một lần, cơ thể Lâm Khả Ngải càng kích động, miệng bị cắm khó chịu vẫn tiếp tục liều mạng mút côn ŧᏂịŧ, tiểu mỹ nhân nức nở rêи ɾỉ.
Hai tay anh lần lượt cắm hai huyệt của người phụ nữ, hậu huyệt cũng được khuếch trương đến mức có thể thêm ba ngón tay, cũng cùng nhau rất có tiết tấu cắm một trước một sau tiểu huyệt. Thịt đế kiều nộn đáng yêu cũng không bị bỏ quên, vẫn ở trong miệng dâʍ ɭσạи của người đàn ông, được răng môi anh khiêu khích.
“Ừm a a a… A… Ừm… Sắp tới… Ừm… A a… A a!”
Cơ thể nhạy cảm bị đùa giỡn như vậy, cúc huyệt cũng bị cắm sướng không thôi, rất nhanh Lâm Khả Ngải bước lên đỉnh du͙© vọиɠ. Âm tinh bắn ra từng dòng, phun lên gương mặt tuấn tú của người đàn ông đều là dâʍ ɖị©ɧ tao ngọt của cô, ướt đến mức không thể nhìn nổi.
Thấy cô sắp tới, Kỷ Lăng Giang dùng sức đâm nửa người dưới, côn ŧᏂịŧ cắm trong miệng cô gái nhỏ cũng bắn vào trong khoang miệng phấn hồng, tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng đục rót hết vào miệng tiểu tao nô.
“Phù…”
Anh rêи ɾỉ, một lát sau anh mới kéo cô gái nhỏ mới cao trào rơi vào trong kɧoáı ©ảʍ thần trí choáng váng, sau đó bế cô ngồi lên giường.
Lâm Khả Ngải vươn đầu lưỡi ra, cho anh nhìn xem tϊиɧ ɖϊ©h͙ màu trắng đục trong miệng cô. Sau đó cô rút lưỡi về, giọng nói mơ hồ không rõ nói với người đàn ông: “Tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ông xã… Ừm… Là thứ ngón nhất tiểu tao nô từng ăn… Ừm… Mỹ vị…”
Kỷ Lăng Giang thấy yết hầu của cô nhúc nhích, là nuốt hết tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào trong bụng, vô cùng ngoan ngoãn nghe lời, còn dâʍ lãng tao tiện, vưu vật như vậy là tao nô của riêng mình anh!
“Vừa rồi có làm đau tiểu tao nô hay không?”
Cô lắc đầu cười xán lạn với người đàn ông, người đàn ông hôn lên má lúm đồng tiền của cô một cái, sau đó chỉ gương mặt mình.