Anh lại cắm vào, trở lại tao huyệt mất hồn thực cốt kia, cưỡi trên mông con riêng, túi con cháu đánh vào mông thịt của cô, nhanh chóng hung mãnh mà thẳng tiến thao ra.
“Ừm… A a… Cha… Cha… Ừm a… Lại bắt đầu thoải mái… Quá tuyệt vời… Ừm a a… A a… Ngải Ngải rất sướng… A… Sướng muốn chết… Trời ạ… A…”
“Cha Kỷ… A… A a a… Cha tốt… Lại dùng lực thao Ngải Ngải đi… Ừm a a… A a… Thao tiểu tao huyệt… Thoải mái… Ừm… Hu hu… A… A…”
Cô gái nhỏ dâʍ đãиɠ khóc nức nở kêu dâʍ, lọt vào trong tai người đàn ông lại càng có cảm giác gấp bội, bé dâʍ này! Thao huyệt đều không thể giảm bớt được tính dâʍ của cô? Anh mạnh mẽ thao vào, không cần cả căn ra vào, chỉ đè nặng đáy hυyệt̠ nhỏ bé non nớt điên cuồng đâm chọc, khiến tia lửa bắn ra bốn phía tình cảm mãnh liệt phóng đãng.
Gối đầu dưới chân đều bị làm ướt, cô gái nhỏ mềm như con sâu nhỏ, tay chống lên giường đã không còn sức lực, lại cắm mấy cái cô sẽ thực sự bị đâm về trước mất.
“Ừm a… A a… Ừm a… Ừm… A…”
Một tay của người đàn ông nắm lấy quả đào to lắc lư qua lại, niết trong tay thưởng thức xoa bóp, còn co giãn hơn cục bột, có thể đùa giỡn đủ loại kiểu dáng. Một tay khác thì cắm vào trong miệng cô, tư thế này không thể hôn môi, vậy để cô mút ngón tay anh, trêu đùa cái lưỡi nhỏ đáng yêu của cô.
Ngực bị cha dượng niết đến phát đau, cái miệng nhỏ của cô thì bị cắm ngón tay. Cô há to miệng vừa muốn liếm ngón tay vừa muốn rêи ɾỉ, giống như tao huyệt không thể khép lại, nước bọt cũng như dâʍ ŧᏂủy̠ chậm rãi chảy ra. Ngón tay anh còn tàn lưu mùi vị dâʍ ɖị©ɧ ngọt tao của cô, ăn kéo dài liên miên mà ra nước.
“Bé ngoan, tiểu tao hóa, tiểu tao huyệt dâʍ đãиɠ tham ăn của cha! Phù… A! Mút còn chặt như vậy, không hổ là tiểu nộn huyệt! Cha quá thoải mái… Thao chết con! Thao chết con!”
“Ô a a… A… Tiểu tao huyệt của con gái… Để mặc cha thao… Ừm a a… A a… Cha… Ừm a… A… Làm chết Ngải Ngải đi… Ô… A… Ừm a… A… Thật trướng… A ừm… A… Cha Kỷ… Ừm…”
“Để cha thao cả đời nhé? Cha gian dâʍ bảo bối Ngải Ngải của cha cả đời được không?” Người đàn ông ở phía sau cắn lỗ tai con gái nói.
Cô gái nhỏ không không hiểu cái gì là gian dâʍ, nhưng cha Kỷ nói có thể bên anh cả đời, đương nhiên cô liên tục gật đầu, ngoan ngoãn nói: “Được… A a… Cho cha gian dâʍ… Ừm a a… A ừm ừm… Cả đời… Ừm… Cho cha Kỷ thao… A… Cả đời… Ngải Ngải chỉ cần… Cha Kỷ… Ừm…”
Cô có thể không cần gì, chỉ cần nơi thuộc về bọn họ, ở bên nhau lâu dài là đủ.