Lâm Khả Ngải nhớ tới chơi đùa chiều nay, anh không phải là đại sắc lang sao, cũng may anh còn tự mình hiểu lấy.
Cô trừng anh một cái, ra vẻ tức giận làm nũng: “Đại sắc lang đáng ghét, sau này anh đừng bắt nạt em trong lúc sắm vai nhân vật nữa!”
Dựa vào năng lực viết xuất sắc, Lâm Khả Ngải chơi trong giới thịt văn xuôi gió xuôi nước. Cô đột phá bình cảnh, hiện giờ cho dù không cần sắm vai nhân vật với anh cũng có thể viết ra, nhưng người đàn ông lại thích chơi cái này… Anh không thích những công cụ tình thú kia, nhưng yêu chết đồ lót tình thú của cô, đối với việc sắm vai nhân vật cũng dần nghiện. Thỉnh thoảng sẽ lục quần áo của cô muốn chơi với cô một trận, để anh viết kịch bản. Nhưng mà kịch bản của anh đều bắt nạt cô là chính, sau khi bắt nạt xong còn muốn cô chủ động thao.
Mỹ nhân nhỏ cơ thể mềm nhũn dễ đẩy ngã chịu thao, sau đó chủ động thao, có thể nói là tiết mục người đàn ông thích nhất.
Lâm Khả Ngải coi như là tăng thêm tình thú sinh hoạt vợ chồng với anh, nhưng lần nào anh cũng lăn lộn cô, cần phải làm theo hướng dẫn của anh, nếu không không cho thao. Lâm Khả Ngải không vui, cô cũng muốn bắt nạt lăn lộn anh.
“Vậy lần sau để bé ngoan Ngải Ngải viết kịch bản được không? Em nói gì ông xã đều nghe em.”
Đôi mắt của Lâm Khả Ngải sáng lấp lánh, còn sáng hơn ngôi sao trên bầu trời, cô vui vẻ nói: “Thật vậy sao? Em muốn ngược đãi anh cũng được sao?”
“Ừm, em muốn thế nào cũng được, công chúa nhỏ bảo bối của anh.” Kỷ Lăng Giang hôn lên trán cô, sắp tới sinh nhật của cô, chính là cuối tháng này, cho dù thế nào cũng nên khiến cô vui vẻ.
Người phụ nữ của anh, có thể vô lý ngang ngược với anh, có thể làm bất cứ chuyện gì với anh. Anh là thần dưới váy cô, cuộc đời này cung phụng một mình cô.
“Ông xã thật tốt…”
Nói một lát, dường như lạc đề… Cô ngẩng đầu, trợn to mắt nói: “Nhưng mà em vẫn sợ, ông xã anh thực sự chắc chắn nơi này không có dã thú chứ?”
Kỷ Lăng Giang sờ đầu cô, sờ mái tóc mềm mượt trấn an: “Bé ngoan, đương nhiên không có, nơi này không phải núi hoang như em tưởng tượng, là khu chuẩn bị khai phá du lịch, sao có thể có dã thú? Ông xã sẽ để em mạo hiểm sao?” Ban đêm nhìn có chút khủng bố, nhưng tuyệt đối không có nguy hiểm.
Anh ôm lấy cô gái nhát gan nhẹ nhàng dỗ, thuận miệng nói một câu: “Cho dù thực sự có dã thú, cũng là nó ăn anh trước.”
Cô sẽ được che phía sau anh.