“Cậu ấy chưa từng yêu ai, hơn nữa những mặt khác cũng rất ưu tú, cậu ấy cũng có nhiều tài lẻ, phẩm hạnh đoan chính, người cũng rất tốt, rất thân sĩ cũng rất trượng nghĩa…”
“Viên Viên không kết bái anh em với anh ta, trượng nghĩa có ích lợi gì? Đa tài đa nghệ có liên quan tới tình yêu sao? Được rồi, chuyện của anh ta không liên quan với em. Em vẫn nên nói rõ cho Viên Viên đi, để cậu ấy tự mình quyết định.”
Lâm Khả Ngải lấy di động ra đánh chữ, tha thứ cho cô bây giờ còn không dám gọi điện với Ngô Viên Viên.
Thứ như tình yêu này vẫn luôn là ẩn số, Kỷ Lăng Giang không có áy náy gì đối với việc mình bán đứng bạn.
Anh cảm thấy tình cảm nên thẳng thắn thành khẩn thì hơn, sớm muộn gì Ngô Viên Viên cũng sẽ biết, không thể giấu cô ấy mãi được. Hơn nữa đám phụ nữ của Eric đều ăn nhịp với nhau, anh ta không đùa giỡn tình cảm của phụ nữ, cũng không vi phạm pháp luật, cuộc sống cá nhân không phải vấn đề gì lớn, nhân phẩm vẫn phải có, nhưng mà không tốt như anh.
Hơn nữa chỉ cần là chân ái, làm thế nào đều ở bên nhau, không ở bên nhau không phải là chân ái. Dựa vào chuyện này anh có thể đạt được ích lợi, vụ làm ăn này có lời.
Lâm Khả Ngải gửi tin nhắn xong nói thầm một câu: “Đàn ông phải thứ gì tốt.”
Những lời này có hương vị gộp cả anh vào, Kỷ Lăng Giang vội vàng ôm cô nói: “Bé ngoan, anh chỉ có một người phụ nữ là em, từ tim đến người, chỉ có mình bảo bối là em.”
Đúng là không thể một gậy đánh nghiên một thuyền, đàn ông tốt trên thế giới còn nhiều, ví dụ như người đàn ông trước mắt, lấy chuyện của người khác giận chó đánh mèo với anh hình như không nên.
Lâm Khả Ngải tiến lên hôn môi anh một cái, nói: “Ngoại trừ ông xã em ra, ông xã em đối xử với em tốt nhất, là người đàn ông tốt nhất thế giới này.” Đều sắp sủng cô lên tận trời.
“Em đi đổi bộ con thỏ cho anh xem, anh ở trên giường đợi em một lát nhé ông xã.”
Kỷ Lăng Giang giữ chặt cô, nghĩ ra một ý niệm thú vị: “Chuyện đó không vội.”
Không vội sao? Lâm Khả Ngải nghiêng đầu, sắc lang đổi tính ư? Hay là lại có tâm tư tà ác gì?
Người đàn ông không nói chuyện, chỉ đang cười.
Sắc trời đã hoàn toàn tối sầm, trong phòng không bật đèn to, chỉ có ngọn đèn bàn tỏa ra hơi sáng. Tư thế hai người ôm nhau ái muội, người đàn ông cắn lên vành tai của người phụ nữ.
“Bảo bối, có muốn đi xem mưa sao băng không? Hửm? Chúng ta… Đi xem mưa sao băng đi.”