“Đừng… Đừng nói nữa… A a a… Cầu xin anh… Ô… Ừm a… A… Thật thẹn thùng… Ừm…” Mặt cô đỏ bừng lên, để lộ ra ngượng ngùng, nhưng mơ hồ lại có loại dâʍ đãиɠ muốn nếm thử.
Huyệt thịt của cô cắn càng ngày càng gấp, cơ bắp dưới háng cũng bắt đầu co giật, Kỷ Lăng Giang hiểu rõ phản ứng cơ thể của cô đại biểu cho cái gì. Anh đứng dậy, nhanh chóng đổi tư thế, đổi thành đè lên người cô gái nhỏ.
Côn ŧᏂịŧ nhanh chóng cắm vào rút ra, tốc độ lần sau nhanh hơn lần trước, mị huyệt tươi đẹp đều bị thao mở ra, dâʍ ŧᏂủy̠ bị cắm thành bọt nước. Lần nào qυყ đầυ cũng cắm tới cửa đáy hυyệt̠ của cô gái nhỏ, đụng phải khe nhỏ căn bản không chen lọt của cô.
Anh nói: “Bé ngoan đợi cùng ông xã! Thao chết em làm chết em! Nhận lấy tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ông xã em! Thao bà xã ngoan của anh đến cao trào!”
“A a a a…”
Cùng với tiếng rống của người đàn ông và tiếng thét chói tai của người phụ nữ, trận tình ái này kéo xuống màn che, tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt bắn hết vào trong tao huyệt của cô gái nhỏ.
Tắm là Kỷ Lăng Giang rửa, quần áo là Kỷ Lăng Giang mặc, Lâm Khả Ngải trực tiếp ngủ say, cô ngủ tới tận lúc trời sắp tối mới tỉnh.
Người đàn ông canh giữ ở chỗ cô vừa mở mắt là có thể thấy, bật đèn bàn độ sáng không cao lên, ngồi trước máy tính, trên đùi là một phần văn kiện.
Lâm Khả Ngải tỉnh dậy, đôi mắt vẫn còn nhập nhèm dịch qua chỗ anh. Sau đó cô ôm lấy người đàn ông, ngọt ngào gọi một tiếng: “Ông xã… Em đã tỉnh.”
Lúc này cô mới thấy rõ anh dùng máy tính chơi trò chơi, chơi một lát lại xem tài liệu thu mua trên đùi, trái phải đều không chậm trễ một chuyện nào… Kỷ Lăng Giang nắm lấy tay cô để bên môi hôn một lát, nói: “Ừm, ngoan, có đói bụng không?”
“Không đói bụng…” Lâm Khả Ngải cọ lưng anh, hấp thụ ấm áp trên người anh, lưng người đàn ông của cô thật rộng lớn! Cho dù là nhìn từ góc độ nào đều cảm thấy rất đẹp trai, tràn ngập hương vị đàn ông.
Hoa si một chút, Lâm Khả Ngải đột nhiên nghĩ tới khi bọn họ ở phòng tắm quên mình làʍ t̠ìиɦ, Ngô Viên Viên gọi điện thoại cho cô, còn nói với cô rất nhiều vấn đề tình cảm giữa cô ấy và Eric, nhưng mà cô không nhớ kỹ một câu! Bát quái này coi như nghe uổng phí!
Còn có một chuyện rất quan trọng!
“Viên Viên sẽ không nghe ra chúng ta đang làm gì đúng không?” Lâm Khả Ngải đột nhiên ngẩng đầu hỏi.