Khi tới âm hạch nhỏ còn mút mạnh mấy cái, anh thỏa mãn các phương diện từ bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© theo nhu cầu của cô, bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của cô gái nhỏ được anh hầu hạ vô cùng suиɠ sướиɠ, màu sắc cơ thể đều nhuộm thành màu hồng phấn.
Thỉnh thoảng anh sẽ nâng mắt lên, quan sát biểu cảm của người phụ nữ, phát hiện cô nắm lấy ngực mình xoa bóp đầy dâʍ đãиɠ. Gương mặt cô ửng đỏ, phát tao không thể phát tao hơn nữa, rõ ràng là sướng đến mức không biết mình đang ở đâu.
“Bảo bối dâʍ đãиɠ… Tiểu nộn huyệt thật đẹp, ông xã ước gì có thể cắn nó ra.”
Hυyệŧ của Lâm Khả Ngải đã bắt đầu co giật có quy luật, chất lỏng chỉ nhiều không ít giống như vỡ đê. Chất nhầy trong suốt khiến khắp nơi trên mặt Kỷ Lăng Giang đều có, trên mũi cao thẳng cũng dính không ít, nhưng càng có nhiều bị anh mút nuốt vào.
Anh nâng mông của người phụ nữ ăn đến hăng say, giữa môi mỏng và hoa môi của người phụ nữ phát ra âm thanh mút vào đủ kiểu, chỉ sợ âm thanh đã to tới mức Ngô Viên Viên ở bên kia điện thoại đều nghe thấy được.
Đôi mắt Lâm Khả Ngải vô lực nhìn trần nhà rỗng tuếch, toàn bộ lực chú ý đều đặt phía dưới người, đã hoàn toàn không phân biệt rõ người trong điện thoại đang nói gì. Toàn bộ thần kinh và tế bào của cô bị người đàn ông khống chế, sức lực và suy nghĩ dùng để kìm nén tiếng rêи ɾỉ, giống như chỉ trong nháy mắt là có thể thông tới thiên đường cực lạc.
Ngay khi Kỷ Lăng Giang dùng sức cắm đầu lưỡi vào con đường nhỏ hẹp của cô, cuối cùng Lâm Khả Ngải không ngăn cản được cao trào.
“A ách…”
Cửa niệu đạo bắn ra thủy dịch thật dài, trong suốt không có màu sắc, còn có độ cong rất đẹp, phun ướt đầu tóc người đàn ông, có thể thấy lực phun ra mạnh và nhiều cỡ nào.
Lúc này cô đã không kìm nén được tiếng thở dốc, cô đã không rảnh lo chuyện điện thoại, hiện tượng sinh lý trên cơ thể là không gì có thể ngăn cản được. Lúc này cô chỉ muốn phóng túng mình, vứt bỏ hết chuyện khác.
Kỷ Lăng Giang thấy thế cầm lấy di động sắp rơi của cô, ấn tắt cuộc trò chuyện sau đó tắt máy, động tác chỉ trong nháy mắt là làm xong.
Anh ôm cô gái nhỏ vào trong lòng, hôn lên gương mặt đỏ ửng của cô nói: “Bé ngoan… Muốn lau khô đi ra ngoài không?”
Lâm Khả Ngải ôm lấy bả vai người đàn ông, dùng tao huyệt ướt đẫm của mình cọ côn ŧᏂịŧ sưng to của anh, vô cùng đáng thương nói: “Không… Ngải Ngải muốn ông xã thao… Dùng côn ŧᏂịŧ thao… Tiểu tao huyệt ngứa quá, muốn ông xã giúp ngăn ngứa…”