“Ừm a a a… Ăn ngon… Thích ăn… Ừm… A a… Tiếp tục… A… Dùng sức thao… Ừm a… A… Làm chết Ngải Ngải… A a a… Ừm ừm…. Côn ŧᏂịŧ của ông xã… Thật thoải mái… A…”
Lâm Khả Ngải cử động đầu gối bò về trước, mà người đàn ông ở phía sau cũng chậm rãi di chuyển theo cô, tốc độ không giảm, đảm bảo không cho côn ŧᏂịŧ thoát khỏi hυyệŧ của cô, tiếp tục cắm vào rút ra trong tao huyệt chảy nước của cô.
Mà vừa thao vừa bò trên đất, Lâm Khả Ngải cảm thấy mình quay về thời dã thú nguyên thủy nhất. Cô đã không còn là người mà là động vật, động vật chỉ biết động dục.
“Bé ngoan, tiếp tục bò ra ngoài, chúng ta đến bên ngoài thao, ông xã muốn đi ra ngoài thao tao huyệt của em.”
Cô nghe lời bò ra khỏi văn phòng, cả tầng cao nhất to như vậy trống rỗng, tiểu huyệt nhiều nước của cô cắn chặt côn ŧᏂịŧ của người đàn ông, trên môi hυyệŧ lóng lánh nước trong suốt. Kỷ Lăng Giang đắc ý va chạm tiểu huyệt nhỏ hẹp của cô, bộ lông màu đen tươi tốt chọc lên cúc huyệt thẹn thùng của cô gái nhỏ, anh từ xương bả vai cô hôn xuống để lại đầy dấu hôn.
Bàn tay anh nắm lấy ngực người phụ nữ, nhũ thịt non mềm nặng trĩu trong lòng bàn tay anh, dường như lại bị anh xoa to không ít, đúng là bộ ngực dâʍ đãиɠ!
Kỷ Lăng Giang nói với cô: “Bảo bối, bên ngoài này có camera.”
Những lời này vừa vang lên tiểu huyệt của Lâm Khả Ngải bắt đầu co chặt, chỉ một câu ngắn ngủi lập tức khiến cô đạt tới đỉnh cao trào.
“A! Ừm a a…”
Cô cao trào người đàn ông còn chưa, người đàn ông cưỡi lên người cô tiếp tục đưa đẩy côn ŧᏂịŧ, âm thanh cắm huyệt phá lệ vang dội trong công ty trống trải.
Kỷ Lăng Giang phát hiện, mỗi lần cao trào qua đi tiểu huyệt của người phụ nữ sẽ càng mềm mại cũng càng liếʍ ʍúŧ côn ŧᏂịŧ anh hơn trước. Mang tới cho anh mất hồn lần sau mãnh liệt hơn lần trước, luôn khiến anh cảm thấy như chết đuối trong kɧoáı ©ảʍ, khó có thể bứt ra khó có thể kiềm chế. Anh chỉ muốn liên tục tấn công, mãi đến khi cô phun nước mới thôi.
Lâm Khả Ngải không dừng lại, vẫn quỳ bò trên đất, tiểu huyệt cắn côn ŧᏂịŧ. Nghe thấy có camera, trái lại cô càng thêm hưng phấn, càng có nhiều kí©ɧ ŧɧí©ɧ mới có kɧoáı ©ảʍ.
Cô cúi thấp đầu, trên gương mặt ửng hồng đều là mồ hôi tình ái quá độ phân bố ra, vô cùng vui sướng mà thở hổn hển: “Để… Để camera… A ừm… A a a… A a ừm… Quay được hình ảnh cɧó ©áϊ nhỏ… Cɧó ©áϊ nhỏ… Ừm a… A a …. Bị gian dâʍ… A… Sướng như vậy… A… Sẽ thoải mái chết mất… Thật thô… Ừm a… A a…”