Côn ŧᏂịŧ lõα ɭồ đáng sợ dưới hạ thể, dữ tợn mà chọc cửa động hoa đóng chặt của cô, giống như giây tiếp theo sẽ phá thịt mà vào.
Hàm răng anh gặm cắn da thịt non mềm của người phụ nữ, xương quai xanh, dấu răng hiện rõ trên cơ thể cô.
Cô kêu đau, anh càng muốn tàn nhẫn chiếm lĩnh mỗi tấc da thịt của cô.
Lâm Khả Ngải xoay cổ tay, nhưng không thể làm lỏng cà vạt, anh kết chặt cỡ nào! Chân cũng bị đè chặt, Lâm Khả Ngải bất đắc dĩ kêu lên: “Anh cởi trói cho em!”
Cô là tới cầu hòa, kết quả mới tiến vào đã bị trói tay chuốc rượu. Cô vô cùng tức giận, còn không muốn tiện nghi cho anh.
Anh lắc đầu: “Không cởi, nếu cởi ra em chạy thì làm sao bây giờ?” Rất vất vả mới bắt được vật nhỏ về, anh sẽ nuốt từng chút một vào bụng, ăn sạch sẽ.
Cơ thể tâm hồn đều đói khát đối với cô quá nghiêm trọng, đôi tay anh lần lượt nắm lấy bộ ngực của cô, không ngừng hôn nhẹ lên mặt cô, âu yếm, ôm. Chỉ có thân thiết với cô mới khiến anh thỏa mãn, gọi xưng hô mà mình yêu thích.
“Cục cưng… Ngải Ngải ngoan… Ừm, thật thơm, để ông xã hôn bảo bối của anh.”
Đôi mắt xanh thẳm như ánh sao, ánh mắt si ngốc nhìn cô không giả chút nào.
Lâm Khả Ngải thực tự nhiên vì anh mà phát ra tiếng rêи ɾỉ, đây là lý do yêu anh. Chỉ cần anh chạm vào, cơ thể cô sẽ phát ra tín hiệu cầu hoan với anh, lập tức có thể biến thành tiểu dâʍ phụ, quấn lấy eo người đàn ông đòi tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Đều hiểu rõ lẫn nhau như vậy.
“Ừm… Ông xã…”
Cô hừ ra tiếng đã kích phát du͙© vọиɠ của người đàn ông nghẹn ba ngày, kế tiếp khiến sinh lý đói khát của anh nhận được thỏa mãn.
Bàn tay thô ráp chạm lên bộ ngực đầy đặn co dãn của người phụ nữ, anh nắm lấy xoa bóp, da thịt tuyết trắng khiến anh xoa có chút ửng hồng, nhô cao lên. Lúc này núʍ ѵú phía trên đã lặng yên không tiếng động nở ra, chậm rãi sung huyết cứng hơn dưới lòng bàn tay anh, trở thành anh đào, sau đó bị anh cho vào miệng nhấm nháp.
Thật kiều nộn, còn có hương vị ngọt ngào, tràn ngập khoang miệng anh. Đây là hương vị của phụ nữ, khi người đàn ông có thể nếm thử, linh hồn đều trở nên thăng hoa.
“Ngực mềm mại giống như kẹo bông gòn… Cục cưng, vừa ngậm xong lập tức tan ra, chậc chậc…”