Cosplay Mỗi Ngày Để Tạo Bất Ngờ
Chương 20: Bác sĩ chữa trị 7
⬅ Trước Tiếp ➡
Kỷ Lăng Giang hôn gương mặt ửng hồng của cô, tay nắm lấy núʍ ѵú phấn của cô, niết xoa đủ kiểu nói: “Tiểu dâʍ phụ, vừa rồi đã ướt đẫm, có phải rất muốn hay không?”
“A!”
Có thể nói ngoại trừ hoa huyệt và lỗ tai ra, núʍ ѵú là điểm mẫn cảm nhất của Lâm Khả Ngải. Bị nhẹ nhàng trêu chọc một lúc, có thể kêu ra tiếng.
Trước đây anh đã thích khi thân thiết gọi cô là tiểu dâʍ phụ, tiểu tao hóa. Lâm Khả Ngải thừa nhận mình thực dâʍ đãиɠ, đối với ngôn ngữ hơi dơ bẩn có chứa tính nhục nhã của anh cũng tỏ vẻ cam chịu, ai bảo cô thích anh như thế, những lời từ miệng anh nói ra trong lòng cô đều xưng là yêu.
Kỷ Lăng Giang hôn lên mặt, mũi cô, sau đó tiến tới môi. Cái miệng ngậm lấy môi cô liếʍ ʍúŧ, đầu lưỡi chui vào trong khoang miệng cô, liếʍ ɭáρ hàm răng cô, trêu chọc đầu lưỡi nhỏ mềm mại của cô.
Trong mắt anh không chút che giấu si mê đối với cô, chuyện này khiến Lâm Khả Ngải rất có lòng tin.
Răng môi quấn quýt, nước bọt ngọt ngào lưu chuyển trong miệng hai người.
Người đàn ông sờ soạng tao huyệt của cô, lại cúi đầu nhìn côn ŧᏂịŧ của mình. Tuy cô đã đủ ướŧ áŧ, nhưng hoa huyệt của cô nhỏ hẹp trời sinh, nếu độ khuếch trương không đủ, cự vật của mình tiến vào nhất định sẽ khiến cô bị thương.
Anh đứng dậy xuống giường, ôm người phụ nữ đến mép giường, bày tư thế cho cô nửa quỳ xuống, tiến tới cửa hoa huyệt của cô bao trùm bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của cô.
Lâm Khả Ngải lập tức kích động la to, hoa huyệt của cô đang được anh ngậm vào miệng, chuyện này không thể không kí©ɧ ŧɧí©ɧ cô.
“A… Đừng mà… A… Chỗ đó đừng mà… Ô ô… Sao có thể ăn… Ừm a… Anh là bác sĩ sao có thể làm như vậy!” Lâm Khả Ngải không ngừng vặn vẹo, muốn rời xa đầu lưỡi của anh.
Kỷ Lăng Giang cố định cô không cho cô lộn xộn: “Ngoan, anh đang giúp em chữa bệnh, đây là thủ đoạn bác sĩ bọn anh chữa trị. Mục đích là mở rộng tiểu huyệt của em, trăm ngàn lần đừng lộn xộn bệnh nhân của anh.”
Đầu lưỡi mở ra môi hυyệŧ phì nộn của cô, đối với thịt hạch trân châu vừa mút lại hút, còn liếm nước sốt không còn một giọt, yết hầu nhúc nhích nuốt xuống.
Còn chẹp miệng nói chưa đã thèm: “Em thật ngọt cục cưng.”
“A… Ừm a… Đừng nói nữa… Anh… Đầu lưỡi của anh thật lợi hại… Ừm a… Đừng liếm… A a… Thật thoải mái…”
Đầu lưỡi linh hoạt một đường tiến sâu vào nhục động, hơi thở ấm áp của Kỷ Lăng Giang phả lên hạ thể của cô, dâʍ ŧᏂủy̠ tràn từ đáy hυyệt̠ ra đều bị anh nuốt sạch.
Người đàn ông trêu đùa cô: “Một lát nói thoải mái một lát lại muốn anh đừng liếm, cục cưng, em đúng là khẩu thị tâm phi. Được, vậy anh không liếm nữa.”
⬅ Trước Tiếp ➡