Cô gái bị anh thao hôn mê!
Ôm cô gái không để cô ngã xuống, buông tinh quan nhịn đã lâu của mình làm càn cắm mạnh thêm mấy chục cái. Cho dù cô gái đã ngất đi, tao huyệt vẫn cắn chặt lấy côn ŧᏂịŧ của anh, anh thực sự sắp bắn ra.
Kỷ Lăng Giang hôn lên đôi mắt nhắm chặt của cô gái, dịu dàng nói: “Kết thúc trừng phạt, sau này em chính là sinh viên ngoan.”
Anh sẽ đối xử với cô thật ngọt ngào thật ngọt ngào…
Lần đó vì nói dối mà chịu trừng phạt cảm thấy thẹn xong, Lâm Khả Ngải có chút không dám đến trường học, gặp bạn học cùng khoa đều đi đường vòng. Cũng may chỗ đó rất kín đáo, camera cũng không quay được bọn họ. Kỷ Lăng Giang luôn cẩn thận để ý từng tí, khi làm cũng không quên quan sát bốn phía, không có chuyện đang làʍ t̠ìиɦ thì bị người khác cắt ngang.
Nếu không, Lâm Khả Ngải thực sự không còn mặt mũi đến trường học!
Cô thẹn thùng một thời gian xong, lập tức bình tĩnh, tiếp tục cùng anh làm đôi vợ chồng nhỏ ngọt ngào ân ái, vô ưu vô lự.
Mãi đến một ngày…
Ngày đó là Kỷ Lăng Giang đi ra ngoài xã giao uống say, được trợ lý của anh đưa về.
Lâm Khả Ngải nhìn thấy anh thì đau lòng, vội vàng đi nấu trà giải rượu cho anh, nấu xong thì đỡ lấy anh tự mình đút anh uống.
Cô gái nhỏ nhíu chặt mày, vẻ mặt lo lắng hỏi: “Sao hôm nay uống nhiều rượu như vậy?”
Tửu lượng của anh không tệ lắm, say rượu sẽ không mượn rượu làm càn như những người đàn ông khác, trái lại thực an tĩnh thực ngoan, chỉ có một điểm không tốt lắm… Thích chơi lưu manh với cô.
Khi chưa yêu đương chính là, uống rượu say nhất quyết đến ký túc xá tìm cô, còn giở trò lưu manh với cô, phá hỏng hoàn toàn hình tượng thanh niên tài tuấn tổng tài bá đạo anh trai tốt nhà bên.
Kỷ Lăng Giang trợn tròn mắt, nhưng đôi mắt vô thần. Lúc này đôi mắt lam của anh có vẻ phá lệ thâm thúy thần bí, giống như có thể hút người ta vào.
Anh ôm lấy cô, tránh đều không tránh được.
Lâm Khả Ngải thực sự không thích anh uống rượu, nhưng cô tưởng tượng tới đoạn thời gian khi cô chưa ở bên cạnh anh, anh xã giao uống say không ai chăm sóc đáng thương cỡ nào.
Trong lòng cô rất khó chịu, cho nên lần nào đối mặt với con ma men này cô đều rất kiên nhẫn, phá lệ dịu dàng, dỗ anh như dỗ đứa bé.
“Có nóng hay không? Đầu có đau không?”
Lúc này Kỷ Lăng Giang đã tỉnh rượu, nhìn cô gái nhỏ như hoa như ngọc muốn hôn lên, tay cũng không rảnh cởϊ qυầи áo cô.