Miệng cô gái bị chặn, đâu thể mở miệng nói chuyện, cùng lắm là dùng mũi phát ra mấy tiếng thở dốc. Cô không thể biểu đạt, đành phải nước mắt lưng tròng lắc đầu với anh, hàm chứa côn ŧᏂịŧ tiếp tục hầu hạ thầy giáo.
Bộ ngực trắng như tuyết bị anh niết phiếm hồng, cơ thể của cô yêu cầu âu yếm càng nhiều hơn, thậm chí là côn ŧᏂịŧ thô dài cắm vào. Tao huyệt giữa hai chân đã ướt đẫm, giống như cô ăn không phải côn ŧᏂịŧ, mà là xuân dược tăng hành động phóng đãng của cô.
Côn ŧᏂịŧ sưng to cắm vào trong cái miệng nhỏ ấm áp, đầu lưỡi linh hoạt liếʍ ʍúŧ. Cô dùng hết 200% nỗ lực, miệng đều chua xót nhưng người đàn ông không có dấu hiệu bắn tinh, nước bọt không thể nuốt xuống chảy lên thân gậy, có tác dụng bôi trơn khi cô khẩu giao.
Tay Kỷ Lăng Giang chơi đùa vỗ về cơ thể mềm mại yếu ớt của cô, xoa bộ ngực tròn trịa hay là âm khâu trơn bóng. Làm thế nào cũng không chịu thăm dò chỗ càng sâu của cô, giống như đang cố ý câu cô.
Kỹ thuật thủ đoạn của sinh viên nữ, đâu thể so được với thầy giáo người đàn ông thành thục lão luyện. Cô bị anh đùa giỡn tới nước xuân tràn lan, dâʍ ɖị©ɧ từ chân tâm cô chảy lên trên sàn nhà, miệng chua xót và ngứa ngáy trong tiểu huyệt gần như sắp bức điên cô.
Cô rất khó chịu, rụt cổ muốn lùi về sau, nhưng người đàn ông không cho phép cô không ngoan rời khỏi mình. Anh nắm lấy đầu cô đẩy về giữa háng, cái đùi rắn chắc kẹp chặt cô, ép cô tiếp tục khẩu giao cho anh.
“Ừm ừm…” Lâm Khả Ngải muốn giãy dụa, nhưng không có biện pháp.
“Thao em! Thao lỏng miệng em! Sinh viên hư không nghe lời thì phải bị thầy trừng phạt! Phù… Thật sướng…”
Một tay của Kỷ Lăng Giang đè gáy cô, một tay bóp chặt cằm cô không cho cô dùng hàm răng phản kích, đẩy eo ra vào trong khoang miệng nhỏ hẹp của cô. Mỗi một cái đều va chạm tới cổ họng của cô gái, thể nghiệm đó cũng không dễ chịu, cô gái cảm thấy buồn nôn, đôi mắt mông lung đẫm lệ nhìn thầy giáo tàn nhẫn với cô.
Cô càng đáng thương, người đàn ông càng muốn bắt nạt cô. Nhìn cô gái yêu kiều yếu ớt khóc thút thít rêи ɾỉ dưới người anh, là chuyện tốt đẹp cỡ nào!
Chuyện này khiến Kỷ Lăng Giang càng thêm hưng phấn, lực va chạm cái miệng nhỏ cũng càng thêm không khống chế được, làm càn ra vào khoang miệng màu đỏ của cô. Cắm vào rút ra, nghe cô nức nở như mèo kêu, bơ vơ không nơi nương tựa bất lực thở dốc.
Chương 177: Hình phạt ngọt ngào của giáo viên biếи ŧɦái 4