Bầu trời âm u xám xịt, mưa nhỏ tí tách.
Cô gái đúng hẹn đi vào một chỗ ẩn nấp, khi thấy rõ người đàn ông ngồi ở mép giường, cô muốn chạy trốn theo bản năng, nhưng bị người đàn ông lập tức kéo cánh tay, cả người bị ném lên đất.
Cô gái run lẩy bẩy nói: “Thầy…”
Cô không ngờ tới sẽ gặp giáo viên đại học của mình trong tình huống như thế, xé rách hình tượng cô gái ngoan ngoãn đã ngụy trang cẩn thận, xấu xa và âm u đều bại lộ dưới ánh sáng chói mắt.
Bàn tay xoa cổ cô, rất nhỏ yếu, giống như anh không cần tốn nhiều sức có thể bẻ gãy. Người đàn ông cười, gọi tên cô: “Lâm Khả Ngải.”
Lâm Khả Ngải kinh hoảng thất thố trợn to mắt, nhìn người đàn ông đau khổ cầu xin: “Rất xin lỗi thầy Kỷ… Rất xin lỗi… Em biết em đã sai! Sau này em sẽ không viện giao nữa!”
援交: là một loại quan hệ tìиɧ ɖu͙© trao đổi. Đó là thuật ngữ chỉ những người đàn ông lớn tuổi đưa tiền hoặc những món quà xa xỉ cho những phụ nữ trẻ hấp dẫn để được yêu thích. Đối tượng nữ tham gia bao gồm các cô gái đi học (người kinh doanh) đến các bà nội trợ.
“Em đảm bảo sau này không bao giờ làm nữa? Hửm?”
Cô gái liên tục gật đầu: “Vâng! Vâng… Cầu xin thầy tha cho em!”
“Tha cho em?” Kỷ Lăng Giang cười khẽ nói: “Làm thầy người khác, nhìn sinh viên của mình đi nhầm đường lạc lối, không tăng thêm quản giáo cho trừng phạt sao được?”
“Nói với thầy trước vì sao phải làm viện giao, là thiếu tiền hay là…” Anh dừng một lát, nghĩ tới một loại khả năng: “Hay là cô gái dâʍ đãиɠ muốn bị đàn ông đủ loại kiểu dáng thao?”
Lâm Khả Ngải nắm chặt quần áo, không nói một lời, rõ ràng là không muốn trả lời vấn đề này.
“Nếu không muốn nói, vậy thầy đổi phương thức.”
Người đàn ông cởi thắt lưng của mình, móc côn ŧᏂịŧ nửa mềm chưa cứng trong qυầи ɭóŧ màu đen ra. Anh nhìn cô gái run rẩy, cười nói: “Ngoan, lại đây, sau đó cởϊ qυầи áo ra.”
Cô gái lắc đầu lùi về sau, đáng thương nói với anh: “Em mới làm có hai tháng… Thầy, thầy tha cho em đi, em sẽ về trường học chăm chỉ học bài, không bao giờ làm…”
Kỷ Lăng Giang híp mắt, trong đôi mắt màu lam hiện lên tàn khốc, không hài lòng đối với việc cô gái tránh né. Anh vươn tay kéo lấy cô, khiến cả người cô ngồi quỳ giữa háng anh, gương mặt đúng lúc đối diện với côn ŧᏂịŧ của anh.
“Còn muốn về trường học sao?”
Cô gái gật đầu, đương nhiên là cô muốn. Đối với cô mà nói, đi học là chuyện quan trọng cỡ nào.
Chương 174: Hình phạt ngọt ngào của giáo viên biếи ŧɦái 1