Cosplay Mỗi Ngày Để Tạo Bất Ngờ
Chương 165: Nói dối 2
⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Khả Ngải bị dọa choáng váng, cô mới đi hưởng tuần trăng mật trở về thiên hạ đã thay đổi.
Cho nên rốt cuộc hôm hôn lễ đã xảy ra chuyện gì? Khiến Lâm Kính và Cố Kiều xác định quan hệ, khiến Ngô Viên Viên và Eric ở bên nhau, khiến Louise sáng sớm đã bay đi.
Lâm Khả Ngải cẩn thận hồi tưởng lại, ngày diễn ra hôn lễ cô đang làm gì? Cô làm cô dâu xinh đẹp, ngoại trừ hồng nhạt lãng mạn bay đầy trời, mọi người chúc phúc, còn có tình ái cuồng nhiệt suốt đêm, dư lại cô không nhớ nổi chút nào.
Cảm thấy mình bỏ lỡ thật nhiều…
Đợi gọi điện thoại với Cố Kiều xong, cả người Lâm Khả Ngải đều dại ra, quá nhiều tin tức!
Được Kỷ Lăng Giang kéo vào thang máy, Lâm Khả Ngải mới thoát khỏi kinh hãi.
“Ông xã!”
“Hửm?” Kỷ Lăng Giang quay đầu đi tới.
Lâm Khả Ngải nói với tốc độ rất nhanh: “Em nói với anh, anh trai em và Kiều Kiều đã ở bên nhau, còn có anh em tốt của anh Eric cũng đang làm người mẫu khỏa thân cho chị em tốt của em!”
Kết quả chồng cô nghe xong không có chút phản ứng, bình tĩnh nói một câu: “Biết.”
“Vậy vì sao anh không nói cho em?”
“Cục cưng, em cũng không hỏi mà.” Kỷ Lăng Giang xoa mặt cô nói.
Khi đó bọn họ đang hưởng tuần trăng mật, Kỷ Lăng Giang không hi vọng có bất cứ chuyện gì phân tán lực chú ý của cô. Cô nên bị anh độc chiếm một mình, từ cơ thể tới tim.
Có một người chồng như vậy đúng là thất bại, Lâm Khả Ngải cúi đầu nghĩ thầm. Sau này đừng nói bát quái với anh, anh chuyện gì cũng biết!
Đinh, cửa thang máy mở ra.
Lâm Khả Ngải đi theo sau anh ra ngoài, mới chú ý tới thùng giấy trên tay anh.
“Cái thùng này từ đâu ra thế?” Lâm Khả Ngải hỏi.
Kỷ Lăng Giang ấn mật mã mở cửa, cảm thấy kỳ lạ hỏi cô một tiếng: “Không phải em mua sao? Bảo vệ ở cửa nói là chuyển phát nhanh tới, phía trên viết tên của em.”
Lúc này Lâm Khả Ngải mới nhớ tới, là đồ cô mua… Cô mua đồ tình thú! Đồ này không cùng đơn với đồ lót tình thú, tốc độ giao hàng rất chậm, cô đến thành phố A chuyển phát nhanh mới nói với cô đưa đồ tới, sau đó cô bảo người ta để ở chỗ bảo vệ… Thời gian quá lâu, cô đều sắp quên mất.
“Là đồ em mua.”
“Mua gì thế?” Kỷ Lăng Giang thuận miệng hỏi.
⬅ Trước Tiếp ➡