Cosplay Mỗi Ngày Để Tạo Bất Ngờ
Chương 137: Tuần trăng mật 2
⬅ Trước Tiếp ➡
Sắc lang này đã lộ ra răng nhọn, Lâm Khả Ngải không dám cử động, để mặc đầu lưỡi của anh liếʍ ɭáρ tao huyệt của cô từ trên xuống dưới, nhất là lỗ nhỏ chảy ra dâʍ ŧᏂủy̠ cũng được anh mút hăng say.
Thấy người phụ nữ ngoan hơn không ít, anh xoay người để cô quỳ xuống, mông vểnh lên cao, hai tao huyệt tinh xảo đều triển lãm dưới camera. Đầu lưỡi của Kỷ Lăng Giang linh động liếm ướt toàn bộ mông cô, mút ra dấu hôn nông, ngay cả cúc huyệt cũng không tha, đầu lưỡi luôn đảo quanh lỗ nhỏ chưa bị xâm lấn.
“Ừm a… Đừng mà… Ông xã… Cầu xin anh… Đừng mà… Ô ô ô… Chỗ đó thật bẩn… Không được a… A a…”
“Ngoan, mông của cục cưng thơm như vậy, ừm… Sao có thể dơ.”
Đầu Lâm Khả Ngải vùi dưới gối, nhu cầu trên sinh lý không nhận được phát tiết, mà trói buộc trên tâm lý không có cách nào giải thoát, cô vừa sợ hãi vừa cảm thấy sướng.
“Ô ô… Em… Em sợ đau ông xã… A…”
Có loại ý tưởng biếи ŧɦái này còn chưa tính, còn muốn đánh chủ ý với tiểu cúc hoa của cô! Người đàn ông khốn nạn!
Không thể không thừa nhận chính là kỹ thuật của Kỷ Lăng Giang rất tốt, dưới tình huống bài xích trên tâm lý cô không hoàn toàn sinh ra chán ghét, thậm chí có chút cảm thấy thẹn mà khát cầu. Khi đầu lưỡi thô của người đàn ông tiến hành càn quét chỗ riêng tư của cô, không thể nghi ngờ là mang tới thoải mái, nếu là trước đây cô đã sớm không màng tất cả kêu dâʍ, giống như dâʍ phụ rêи ɾỉ dưới người anh.
Kỷ Lăng Giang vỗ cái mông tràn ngập co dãn của cô, dụ dỗ: “Cục cưng, ông xã sẽ không làm em đau, ngoan.” Cơ thể không nói dối nhất, anh biết rõ cô thích.
Cô gái nhỏ bị anh quay đến tiểu huyệt co giật một chút theo bản năng, cô không thể hoàn toàn từ chối anh, cũng không thể lập tức đồng ý với anh.
Kỷ Lăng Giang mút chậc chậc dâʍ ɖị©ɧ của cô chảy ra, camera quay lại được cảnh là người phụ nữ muốn nhưng vẫn ra vẻ từ chối, còn có tiếng thở dốc áp lực, tiếng vang dâʍ mị.
“Ừm… Không…”
Mâu thuẫn của cô đã chậm rãi yếu đi, đột nhiên, Kỷ Lăng Giang vươn đầu lưỡi của anh cắm vào trong thịt hυyệŧ của người phụ nữ.
“A!”
Một chút cuối cùng kia của Lâm Khả Ngải, vì đầu lưỡi của người đàn ông đột nhiên cắm vào sinh ra kɧoáı ©ảʍ mà biến mất vô ảnh vô tung.
Tưa lưỡi cọ xát ở tao huyệt, Kỷ Lăng Giang cảm nhận được thịt hυyệŧ non mềm mút chặt lấy đầu lưỡi của anh, không trải nhớ lại kɧoáı ©ảʍ mỗi khi cắm côn ŧᏂịŧ vào, bảo địa mất hồn này là chỗ quy túc cả đời của anh.
⬅ Trước Tiếp ➡