Nhưng thời gian luôn trôi qua rất nhanh, khi nghe nói đây là trạm cuối cùng thiếu chút nữa Lâm Khả Ngải đã khóc. Nhưng khi cô thấy thuyền, thấy tranh vẽ biển xanh trời xanh, tâm tính trẻ con của cô lập tức ném bi thương ra sau đầu. Cô kéo váy dài lên, vui vẻ chạy trên bờ cát.
Kỷ Lăng Giang nhanh chóng đuổi theo cô, nắm tay cô dịu dàng trách mắng: “Chậm một chút! Té ngã thì làm sao bây giờ?”
Lâm Khả Ngải quay đầu nhìn, hỏi anh: “Nơi này chỉ có hai chúng ta sao?”
Kỷ Lăng Giang trả lời cô: “Ừm, nơi này là đảo nhỏ tư nhân, chúng ta sẽ ở đây một tuần, đồ ăn đều có, một tuần sau sẽ có người tới đón chúng ta.”
Cô từng nói thích biển, cho nên anh dẫn cô tới nhìn biển.
Lâm Khả Ngải thích biển, nhưng cô là vịt lên cạn, không phải cô gái nhỏ lớn lên ở bờ biển. Cô không biết bơi, nghĩ tới vấn đề này cô lập tức hỏi anh: “Em không biết bơi làm sao bây giờ?”
“Yên tâm đi, ông xã dẫn theo em bơi, sẽ không để em chết đuối.” Kỷ Lăng Giang cười nói.
Lâm Khả Ngải yên tâm, người đàn ông của cô nói được là làm được. Cảm giác an toàn dâng lên, vì thế cô bắt đầu làm nũng với người đàn ông: “Anh cõng em đi, váy em dài quá không tiện…”
Người đàn ông cõng cô lên, thong thả đi dọc bờ biển. Cô gái nhỏ trên lưng rất nhẹ, thoạt nhìn không có trọng lượng lắm.
Lâm Khả Ngải cười hôn lên mặt anh một cái, gương mặt cọ tóc ngắn của anh hỏi: “Có phải cảm thấy mình cõng cả thế giới trên lưng hay không?”
Không phải nói người đàn ông cõng người phụ nữ mình yêu sẽ như cõng cả thế giới sao?
“Cõng… Con heo sữa nhỏ, vừa mềm vừa thơm.”
“Anh mới là heo! Sao anh đáng ghét như vậy!”
Hai người cùng nhau cười, Kỷ Lăng Giang cõng cô dưới ánh nắng đi dạo xung quanh, nước biển vỗ lên chân cũng không có cảm giác, lực chú ý của anh đều đặt lên cô gái trên lưng. Cô không phải cả thế giới của anh, cô là tính mạng của anh, mạng của một người không phải hơn cả thế giới sao? Nhưng mà những lời này anh vĩnh viễn không nói với cô.
Cõng cô đi vào biệt thự, Lâm Khả Ngải ra hiệu cho Kỷ Lăng Giang buông cô xuống, cô gái nhỏ hoạt bát không chịu ngồi yên chạy loạn khắp nơi. Cô đi tới đi lui đánh giá ngôi nhà ở tạm một tuần, đánh giá mọi thứ.
Sau khi xem xong Lâm Khả Ngải thực vừa lòng, trong nhà trang trí không kém bất cứ biệt thự nào mà cô từng ở. Quan trọng nhất là mặt căn nhà này đối diện với biển rộng, phong cảnh rất đẹp.